Sợ Cả Tiếng Đàn Guitar

17/12/202122:27:00(Xem: 4823)

pdtrang
Khi tiếng khô khốc của cánh cửa nhà giam đóng sập lại

Vẫn có tiếng đàn văng vẳng

Bởi những dây đàn từ trái tim ấy

Vẫn ngân nga

 

*

 

Đất nước chúng tôi – kinh thánh và đàn guitar

Vẫn vang lên từ những xà lim đầy bóng tối

Nơi tình yêu từ đáy tim con người cất lên tiếng nói

Bằng những rung động dào dạt thiết tha 

Nơi cuộc đời giáng xuống con người vô vàn tai hoạ

Người ta đã đánh gãy chân chị

Người ta lăng mạ chị

Người ta làm nhục chị

Nhưng có lẽ chỉ chúng ta mới có khả năng làm nhục chính mình 

 

Chị không nhục và thế là cả một hệ thống cường quyền bị lăng nhục 

Họ điên cuồng truy bắt

Họ tống giam chị

Họ biến nhà tù thành nơi sống ý nghĩa nhất

Nơi có tuổi trẻ, nhiệt huyết và tình yêu

 

Nơi người ta giam nhốt Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc, Trịnh Bá Phương…

Nơi người ta còng tay Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thuỵ, Châu Văn Khảm…

Nơi con người nói với đất nước mình

Bằng tiếng nói thật thà của con tim

 

Ôi! Làm thế nào tình yêu đó lại chỉ có ở những xà lim

Mà nó không ở cùng trái tim anh, tim chị?

 

Phố ngoài kia cờ và hoa bay trong mộng mị 

Người chen chúc người 

Sao vẫn cô đơn

Ở ngoài kia không còn ai nói về quê hương

Ngoài những chiếc còi rỗng 

Những bài diễn văn dài thậm thượt

Của một thời đã qua rất lâu 

 

Ôi! Dân ta sống mỗi ngày và mơ về một đất nước ở đâu đâu

Dân ta đói và khát

Không phải gạo cơm

Dân ta đói và khát nhiều thứ khác

Như đêm dài đói những ban mai

 

Làm thế nào chúng ta có thể nói với con mình về một đất nước tương lai

Khi những phiên toà “Chuột” tiếp tục ném người  vào ngục tối

Làm thế nào cho tôi đừng gian dối

Với tâm hồn như trang giấy trắng thơ ngây!

 

Và thế là con thà chết ở eo biển Manche

Hay ở Grays trên chiếc xe bít bùng đông lạnh

Con thà chết cũng không chọn nơi này                                

Với “Chính trị bình dân” với “Phản kháng phi bạo lực”

Với “Báo cáo Đồng Tâm” với “Tội ác phải bị trừng phạt”

 

Ôi! Chúng ta quay lưng – Chúng ta ngoảnh mặt

khi tự do của chính  mình bị giẵm đạp

Nói gì đến nỗi đau của tha nhân

Chúng ta đi về chẳng hề bâng khuâng

Như những con sâu nằm êm trên lá nát

Mặc cho dân mình vật vã với oan sai

 

Chúng ta sống mỗi ngày không cần biết đến ngày mai

Chúng ta hoang mang

Chúng ta sợ hãi

 

Như lãnh đạo đất nước này – chúng đang sợ …

Sợ đám đông

Sợ người ngay 

Sợ lời nói thật

Và, sợ… cả tiếng đàn guitar

 

– Nguyệt Quỳnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay