Mùa Khổ Nạn

25/01/202212:55:00(Xem: 2030)
Bài thơ trên lưng người - Lê Thánh Thư
Bài thơ trên lưng người -- Tranh Lê Thánh Thư.

bì bõm trong bồn tắm

nhẫn nhục chịu đựng bốn vách không gian kín

cưu mang nỗi lo lắng bất an bâng quơ bất chợt

trong cuộc thương khó áp đặt lên thân phận người

 

trong chuỗi ngày tháng hỗn mang

chọn bình thường mới như chọn quần lót

liều mạng cho và lấy  ̶ ̶ ̶ 

mẹo vặt bình thường có bình thường từa tựa bình thường cũ?

 

ngày lại ngày qua quờ quạng xuyên suốt mùa khổ nạn

tâm trí đú đởn la đà bay lên đáp xuống

dù đêm hè nồng nàn mùi mồ hôi háng

hay ngày mùa đông lạnh cóng trùm trong hoodie

 

và nàng quả quyết thuốc chống dị ứng làm tôi ngớ ngẩn

đi trên mây rượt đuổi theo hơi thở không vướng bận

rồi rơi ạch đụi xuống sàn nhà làm gấu bông đờ đẫn

bỏ lại đâu đây giấc chiêm bao ngây ngất trập trùng

 

nhiều khi tôi mơ màng thấy tôi đeo khẩu trang n95 trong giấc ngủ

đi vòng vèo vẫn thấy mình quanh quất vài tụ điểm trong không gian hẹp

bao lần mơ hồ định vị và với tay  ̶ ̶ ̶ 

bên kia cổng trời mở toang thông thoáng.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Ý kiến bạn đọc
26/01/202207:31:12
Khách
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Hướng về cố quốc chúc Quê Hương
Thoát cảnh lầm than nỗi đoạn trường
Dân Việt cầu mau qua khổ nhục
Giang Sơn xin chóng vượt tang thương
Con Hồng quyết chí xây tân tiến
Cháu Lạc kiên tâm dựng phú cường
Nòi giống Rồng Tiên ta đứng dậy
Chung tay quét cộng cứu Quê Hương!!

Camthành Jan 20th, 2022
Tha Nhân những ngày giáp Tết…
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Luật bất thành văn/ cho phép anh nói dối một ngày/ anh nói dối cả đêm...
Tôi đã đọc thơ Nguyễn Quốc Thái từ hơn một thập niên. Và nhiều người đã đọc thơ anh hơn một nửa thế kỷ. Hình như, tôi chưa thấy dòng thơ nào vui của anh. Và ngay cả những dòng thơ có thể được suy đoán là vui, cũng vẫn có một nỗi buồn thần bí trong đó – nơi đây, đành nói là thần bí, vì không giải thích minh bạch được. Cũng có thể vì tôi thấy nét mặt anh lúc nào cũng buồn. Đó là những lần tôi được gặp anh, khi anh có dịp thăm Quận Cam. Cũng có thể vì Nguyễn Quốc Thái là một nhà thơ ra đời trước tôi khoảng một thập niên, thuộc một thế hệ có nhiều chia ly hơn là gặp gỡ, nhiều tan vỡ hơn là hàn gắn. Cũng có thể vì một vài câu thơ của Nguyễn Quốc Thái, tôi đã đọc qua, và chợt nhớ một vài ý trong đó. Như bài thơ có nhan đề Todo Passa. Anh làm bài thơ này từ Sài Gòn, vào tháng 12 năm 2017. Trích năm dòng đầu như sau. / Một mình tôi với những câu thơ đau đớn mới/ Lời vỗ về an ủi như tiếng gió lùa qua bến bờ lau sậy / Tôi ngã xuống như một hẹn ước dở dang ...
ngôn ngữ tình yêu của em nặng trịch như ánh mắt cha / trừng trừng nhìn quan tài con trai không chớp / thứ mà người ta dùng nó dựng súng ống / ngôn ngữ tình yêu của em – tiếng nấc nghẹn của mẹ / em giữ nó trong lòng khi khóc và khi ngưng khóc / em giữ nó thật chặt. Đan bện nó như tấm lưới ngụy trang / trang điểm nó bằng màu sắc mùa màng, may ra / dấu được ai đó.
quê hương tôi đã hư hoại sau bao tháng tư / mục ruỗng từ trong ra ngoài / chôn trong ngôi mộ dân tộc tập thể / cao và rộng ̶ ̶ ̶ trùm khắp trải dài ngày ngày nín thở trong nhà mồ kín hơi...
thân hướng dương cháy xém / gục đầu nhìn về phía mặt trời / tiếng đạn bom vần vũ trên cao...
Em xa Phố Thị lâu rồi/ Có quên không nhỉ những nơi hẹn hò/ Khu rừng Trắc - Bá bây giờ/ Mùa Thu đã gọi vàng xưa đổ về...
Còn bao nhiêu những lần Xuân/ Ta về ở lại quê hương/ Tìm vết tích xưa chiến trường/ Gom bao mảnh vụn thịt xương...
tuổi thất thập bản tính bất thường/ bàn tay vuốt mặt đang già...
Ta đã làm xong phận sự một nhà văn. Vậy thôi.
thượng đế thì xa mà cái ác thì gần ̶ ̶ ̶ / vô vàn cuộc sống bỗng chốc đổi thay mãi mãi / những vấn nạn của bạn và tôi trở nên vô nghĩa...