Mùa Khổ Nạn

25/01/202212:55:00(Xem: 2033)
Bài thơ trên lưng người - Lê Thánh Thư
Bài thơ trên lưng người -- Tranh Lê Thánh Thư.

bì bõm trong bồn tắm

nhẫn nhục chịu đựng bốn vách không gian kín

cưu mang nỗi lo lắng bất an bâng quơ bất chợt

trong cuộc thương khó áp đặt lên thân phận người

 

trong chuỗi ngày tháng hỗn mang

chọn bình thường mới như chọn quần lót

liều mạng cho và lấy  ̶ ̶ ̶ 

mẹo vặt bình thường có bình thường từa tựa bình thường cũ?

 

ngày lại ngày qua quờ quạng xuyên suốt mùa khổ nạn

tâm trí đú đởn la đà bay lên đáp xuống

dù đêm hè nồng nàn mùi mồ hôi háng

hay ngày mùa đông lạnh cóng trùm trong hoodie

 

và nàng quả quyết thuốc chống dị ứng làm tôi ngớ ngẩn

đi trên mây rượt đuổi theo hơi thở không vướng bận

rồi rơi ạch đụi xuống sàn nhà làm gấu bông đờ đẫn

bỏ lại đâu đây giấc chiêm bao ngây ngất trập trùng

 

nhiều khi tôi mơ màng thấy tôi đeo khẩu trang n95 trong giấc ngủ

đi vòng vèo vẫn thấy mình quanh quất vài tụ điểm trong không gian hẹp

bao lần mơ hồ định vị và với tay  ̶ ̶ ̶ 

bên kia cổng trời mở toang thông thoáng.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Ý kiến bạn đọc
26/01/202207:31:12
Khách
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Hướng về cố quốc chúc Quê Hương
Thoát cảnh lầm than nỗi đoạn trường
Dân Việt cầu mau qua khổ nhục
Giang Sơn xin chóng vượt tang thương
Con Hồng quyết chí xây tân tiến
Cháu Lạc kiên tâm dựng phú cường
Nòi giống Rồng Tiên ta đứng dậy
Chung tay quét cộng cứu Quê Hương!!

Camthành Jan 20th, 2022
Tha Nhân những ngày giáp Tết…
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh và ngục tù là bi kịch đau thương nhất trong lịch sử loài người, nó là kinh nghiệm không được rút tỉa để học hỏi và ngăn chặn, cứ thế lặp đi lặp lại khắp nơi trên thế giới, đánh động mãi ký ức con người nên có thể nói rằng không có cuộc chiến và nhà tù nào trở thành quá khứ, nó luôn là hiện tại với dấu lệ và máu không ngừng chảy. Kinh nghiệm chiến tranh, nhà tù, cùng hệ lụy tang thương của nó như vết cắt hằn sâu trong tâm tư tình cảm con dân Việt nam, mà nhà văn Ngô Thế Vinh đã gọi - vết thương không bao giờ lành-, nó sừng sững ở đó, trên đất đá, trên thân thể, trong tâm hồn, trong sử lịch, mà trái tim và lương tâm con người mãi thúc thủ một câu trả lời.
Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...
Nhìn vào các con số. Vào khởi đầu thập niên 1930s, có 259 nhà văn xuất bản sách trong Liên Bang Xô Viết. Vào cuối thập niên 1930s – chỉ còn 36. Như thế nào 80% các nhà văn đã biến mất? Có 17 người bị bắn, 8 người tự sát, 7 người chết vì lý do tự nhiên, và 175 người bị bắt và giam trong các trại. Và 16 người mất tích. Những con số này cho một ý tưởng về trái độ Liên Bang Xô Viết đối với giới ưu tú văn hóa Ukraine, một thái độ đã áp đặt một kiểu im lặng văn hóa trong nhiều thập niên. Trong thập niên 1960s, một thế hệ mới, trẻ hơn xuất hiện và mang khu vực vào một thời kỳ nghệ thuật chói sáng mới. Nhưng nó cũng sớm lụi tàn: nhà thơ Vasyl Symonenko bị đánh tới chết, họa sĩ Alla Horska và nhà soạn nhạc Volodymyr Ivasiuk chết trong các hoàn cảnh kỳ lạ, và nhiều người khác bị đẩy vào nhà tù, ép vào các bệnh viện tâm thần, và bị cấm xuất bản. Chết độ Xô Viết khởi dậy cuộc chiến chính trị nhắm vào các khuôn mặt văn học Ukraine trong thập niên 1920s và kéo dài tới cuối thập niên 1980s,
bánh mì chúng con ăn hằng ngày chúng con cho người đói / để họ ngừng ăn thịt lẫn nhau / chúng con đem ánh sáng cho kẻ u mê / để họ tìm ra sự sáng suốt /
đêm của pháo kích/ đêm của oanh kích/ đêm của kính vỡ/ đêm của tường lở/ đêm của gạch vụn...
tiếng còi hụ xé nát màn đêm/ đạn pháo nả vào thành phố/ bầu trời rực sáng/ bằng lửa của bạo tàn...
Cảm xúc và nỗi phẫn nộ của hai thi sĩ Việt – Nguyễn Hàn Chung & Trần Mộng Tú – khi nhìn vào thảm cảnh chiến tranh Ukraine hôm nay. Việt Báo trân trọng mời đọc.
"Tôi tin văn hóa có thể tạo ra những khuôn mẫu cư xử nơi con người, và đó là những gì tôi muốn nói đến khi tôi viết về hệ lụy của đất mẹ, Yakimchuk nói về bài thơ nguyện cầu (prayer). "Đây chính là hệ lụy chúng ta gánh theo, và cuối cùng thì chúng ta phải sống hòa hoãn với nó. Và chúng ta nên sáng tạo ra những câu chuyện mới để tự kể cho mình. Nếu chúng ta không làm thế, kẻ thù chúng ta sẽ làm cho chúng ta."