Màu Thời Gian

29/01/202215:57:00(Xem: 3020)

altar

 


Mẹ ạ, Tết này con già lắm

Già hơn cả Mẹ thời mới sang

Con mang tóc trắng mình ra nhuộm

Ngỡ là mình nhuộm được thời gian

 

Thời gian có màu không hả Mẹ

Sao mỗi người nhìn thấy khác nhau

Hay tại chúng ta đều loạn sắc

Nên thời gian luôn phải thay màu

 

Chùm hoa ngày Tết sao mà đẹp

Mầu nào cũng giấu được nỗi buồn

Dưới cánh hoa có giọt nước mắt

Vẫn ngọt ngào gọi khẽ “Quê Hương”

 

Nén nhang ngày Tết sao mà thơm

Khói bay vào mắt làm mắt buồn

Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ

Tuổi con đã hiểu lệ như sương

 

Sương rồi cũng sẽ tan theo nắng

Tóc theo mây trắng bay bạt ngàn

Mẹ ạ, Tết này con già lắm

Biết là không nhuộm được thời gian.

 

– Trần Mộng Tú

(Xuân Nhâm Dần, 2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kiếp sau nếu người sinh làm núi | Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh | Nếu người sinh ra làm ngọn suối | Ta hóa sinh tảng đá chung tình
Hát ốm như que | Như củi tung tóe | Tôi nhen chút than hồng | Hát cho những cái bát mẻ
Họ cảm thấy bị chống đối, | nó rõ ràng là một âm mưu | và do liên tục | tức giận, họ cảm thấy rằng | họ liên tục | đúng. | Bạn thấy họ trên đường | bóp còi xe như điên | khi xảy ra | một vi phạm nhỏ xíu, | chửi thề, | phun phì phì | những lời tục tằn.
"...tôi thấy ông dành tới mười hai trang cho mười hai bài thơ bốn dòng để vẽ chân dung mười hai người bạn văn của tác giả: Nguyễn Tôn Nhan, Hoàng Ngọc Tuấn, Trần Quang Lộc, Nghiêu Đề, Trương Đình Quế, Cao Xuân Huy, Cao Đồng Khánh, Vũ Huy Quang, Nguyễn Xuân Hoàng, Mai Thảo, Phùng Nguyễn, Nghiêm Xuân Hồng. Tất cả những khuôn mặt này đã ra người thiên cổ. Phải chăng đây là một nghĩa trang bạn bè trong lòng Khánh Trường?" - Song Thao
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình