Valentine 2022

14/02/202210:31:00(Xem: 2934)

valentine

 

 

khề khà con đường trước mặt

ngày lễ hội tình yêu

tay run, chân vẹo vì gió lạnh

Valentine chưa đủ ấm lòng…

xin gửi nụ cười theo mây

đến những ai đắm mình trong biển yêu hạnh phúc

nhánh hoa hồng đỏ thắm, nhớ tặng cho nhau

sớm hay muộn, không quan trọng

người làm vườn hái đóa hồng sót lại

tặng anh em bên kia đại dương

ôm giấc mơ trùng phùng

cũng là thông điệp của tình yêu đằm thắm

không phải là tình yêu lãng mạn

mà của những người nhớ đến nhau

chiều xứ lạ mênh mang…

 

kẻ tha hương gối đầu co ro

giấc ngủ miên trường

sợi tóc bạc hiếm hoi rơi rụng

nhớ lại trăm điều cổ tích …

ngày Valentine

cũng là ngày thắp lên ngọn đèn

chiếu vào lòng nhau những góc tối

tỏ lu tùy mỗi niềm riêng

ánh mắt nhìn nhau

âu yếm bao nhiêu cũng không nói hết

nhạc và lời

ca và nói

âm vang nào đủ mạnh để trôi vào khe núi

dậy lên trầm luân những nẻo sơn hà ?

 

lửa của trời, lời của gió

lửa của tim, lời những kẻ yêu nhau

Valentine sông dài, biển rộng

cánh chim mùa bão đã mang đi nụ hôn

rồi sẽ quay về đậu lại nơi khởi hành

rót vào bàn tay ươm đầy hạt ngọc

yêu thương và hy vọng

cánh cửa lưng đời, chiều ngang tầm mắt

hãy reo cười bóng hạc đường mây

 

bên ngoài vẫn là mưa bão

đếm sao hết những cơn gió đã thổi qua đời sống

tháng hai rót những mờ nhạt lên thơ

hát ca những bi hùng lịch sử

những miếu đền, thần thánh

trôi trên dòng sông không còn bay nhảy của loài cá

giây phút tây phương biểu tượng

trái tim sẽ vẽ lại muôn ngàn hình ảnh

thuở khai thiên lập địa

tổ tiên đã yêu nhau bên cạnh tảng đá xanh

 

Valentine ngày rung động

Đông Tây tìm gặp lại nhau

hai trái tim thật gần

hai bờ vai thật yên

đêm lúc nào cũng là đêm suy tư

cho dù là đêm tình yêu

lửa linh thiêng nhắc nhở cội nguồn…

 

-- thy an

(Valentine's Day 14/02/2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trúc ôm cửa, lá đỏ đầy sân / Chiều đi rồi, thềm trăng sáng dần / Sương tỏa chín tầng, ba canh ướt / Dế rân bốn vách, suốt đêm hàn
Không ai muốn thấy điều lẫn tránh / của mùa tai ương / cuộc sống không dễ dàng / thu hẹp đến độ không ngờ
Ta bụi bặm bầm xác dập thân / Nên thương câu thiên địa phong trần / Em hồng nhan còn ta bạt mạng / Ham mần thơ chí tử nên…đần
Ngoài kia chim cất tiếng / Ngoài kia lá rừng bay / Không gian ôm vũ trụ / Thơ ôm thơ trong tay
Tôi quen biết nhị vị thi sĩ Cao Mỵ Nhân (Hoa Kỳ) và Trịnh Cơ (Pháp Quốc) cũng đã được mấy năm, khởi đầu từ trên những diễn đàn Đường Thi xướng họa. Tôi rất quý mến và ngưỡng mộ họ, và tôi cũng biết, cả hai đều từng là quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, là anh kiệt và anh thư phục vụ nước nhà từ trước 1975 cho đến ngày tan đàn xẻ nghé.
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng