Valentine 2022

14/02/202210:31:00(Xem: 2958)

valentine

 

 

khề khà con đường trước mặt

ngày lễ hội tình yêu

tay run, chân vẹo vì gió lạnh

Valentine chưa đủ ấm lòng…

xin gửi nụ cười theo mây

đến những ai đắm mình trong biển yêu hạnh phúc

nhánh hoa hồng đỏ thắm, nhớ tặng cho nhau

sớm hay muộn, không quan trọng

người làm vườn hái đóa hồng sót lại

tặng anh em bên kia đại dương

ôm giấc mơ trùng phùng

cũng là thông điệp của tình yêu đằm thắm

không phải là tình yêu lãng mạn

mà của những người nhớ đến nhau

chiều xứ lạ mênh mang…

 

kẻ tha hương gối đầu co ro

giấc ngủ miên trường

sợi tóc bạc hiếm hoi rơi rụng

nhớ lại trăm điều cổ tích …

ngày Valentine

cũng là ngày thắp lên ngọn đèn

chiếu vào lòng nhau những góc tối

tỏ lu tùy mỗi niềm riêng

ánh mắt nhìn nhau

âu yếm bao nhiêu cũng không nói hết

nhạc và lời

ca và nói

âm vang nào đủ mạnh để trôi vào khe núi

dậy lên trầm luân những nẻo sơn hà ?

 

lửa của trời, lời của gió

lửa của tim, lời những kẻ yêu nhau

Valentine sông dài, biển rộng

cánh chim mùa bão đã mang đi nụ hôn

rồi sẽ quay về đậu lại nơi khởi hành

rót vào bàn tay ươm đầy hạt ngọc

yêu thương và hy vọng

cánh cửa lưng đời, chiều ngang tầm mắt

hãy reo cười bóng hạc đường mây

 

bên ngoài vẫn là mưa bão

đếm sao hết những cơn gió đã thổi qua đời sống

tháng hai rót những mờ nhạt lên thơ

hát ca những bi hùng lịch sử

những miếu đền, thần thánh

trôi trên dòng sông không còn bay nhảy của loài cá

giây phút tây phương biểu tượng

trái tim sẽ vẽ lại muôn ngàn hình ảnh

thuở khai thiên lập địa

tổ tiên đã yêu nhau bên cạnh tảng đá xanh

 

Valentine ngày rung động

Đông Tây tìm gặp lại nhau

hai trái tim thật gần

hai bờ vai thật yên

đêm lúc nào cũng là đêm suy tư

cho dù là đêm tình yêu

lửa linh thiêng nhắc nhở cội nguồn…

 

-- thy an

(Valentine's Day 14/02/2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi