Phùng Xuân

19/02/202208:21:00(Xem: 5369)

PHÙNG XUÂN

 

 blank

  

Nói thật nhiều rồi lặng im

Làm thật nhiều rồi ngồi yên

Nói hay im: ý vô tận

Làm, không làm: tâm như nhiên

  

Ngôn ngữ trần gian vay mượn hết

Như mây: trùm khắp trời đông tây

Ngồi đó, trăm năm như núi vững

Cất chân, nhàn hạ giữa trần ai

  

Tài hoa ngọn bút vang văn giới

Phong nhiêu ý tứ động đàn thi

Nụ cười ẩn mật lưu thiền tích

Ánh mắt sâu thẳm hiện từ bi

Mây trôi, nước chảy nhập dòng biếc

Ngoài trời, trong nước, tỏa tuệ tri.

  

Một sớm hoa cải rợp vườn đông

Vàng tỏa nương rau, hương nội đồng

Bụi hồng rũ nhẹ ngày xanh mới

Thong dong cánh bướm bay qua sông.

  

Lồng lộng gió đưa lời kinh nguyện

Chập chùng sóng đẩy tiếng chuông ngân

Sinh-diệt nào chia phương nhất hạnh

Khứ-lai đã tỏ hướng phùng xuân.

  

Tháng 2.2022

Kính dâng Thầy Nhất Hạnh

Học trò rất gần và rất xa:

Vĩnh Hảo – Tâm Quang

www.vinhhao.info

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hà Nội phố, là tình yêu hơn cả tình yêu, là nỗi đau hơn cả mọi nỗi đau, là niềm day dứt hơn cả mọi niềm day dứt của Phan Vũ...
Tiếp tục giới thiệu trang Thơ Tháng Bẩy với thơ của ba người: Trần Hoàng Vy, Kim Loan, Trần Hạ Vi. Ba người với ba phong cách, ba thi pháp, ba nguồn cảm hứng, ba cảm xúc khác nhau…
Những câu thơ chân tình, cảm động, và xót thương của thi sĩ Trần Mộng Tú cho nhà văn Bùi Bích Hà nhân giỗ đầu của nhà văn...
Thơ của ba người: Trần Hạ Vi, Chúc Thanh, Quảng Tánh Trần Cầm...
Nguyễn-hòa-Trước là nhà thơ hiếm hoi còn làm thơ xuôi ở hải ngoại (và có lẽ ở cả trong nước). Thơ anh là thơ Ngôn ngữ. Ở đây ngôn ngữ chiếm địa vị độc tôn. Tinh tuyền. Kỳ ảo. Luôn luôn mở ra những chiều kích mới mẻ lạ lùng trong tâm trí người đọc, bởi trong lúc đọc một câu thơ, bạn sẽ không tiên liệu được câu kế tiếp sẽ là gì, nói về cái gì. Thực chất, đừng đòi hỏi thơ họ Nguyễn nói về cái gì, hãy xóa tan đi mọi định hướng, định hình cho thơ, sự vật ngoài-thơ, phi-thơ đều không có giá trị, mà hãy nhận chân Cái Đẹp của nghệ thuật do nhà thơ cống hiến. (TYT)
Thơ Trần Hạ Vi thấm đẫm nữ tính nhưng không phải vì thế mà thiếu sự can đảm dám nhìn thẳng vào những thách đố của cuộc sống hiện đại vốn phức tạp đa đoan với trăm nghìn hệ lụy. Một tiếng thơ rất mới và rất chín trong dòng thơ đương đại Việt. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
vệt nắng nằm trên cỏ / mùa hạ nóng cháy da / con sên bò dưới lá / rỉa bụi tía tô già...
chia tay định mệnh / đôi ba ngày ngồi bó gối / ngó mông lung / vàng chanh xanh chuối / ơ hờ bên màu cà tím lịm ngây dại / nơi lũ chuồn chuồn xôn xao / chực chờ thư giãn trên cụm lá sen dàn trải mặt nước...
Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác / Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi / Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói / Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời...
vẽ sự trống trải của rừng | và những ngôi nhà mới cất | vẽ bầu ozone | và những kỳ quan ta không thế nhìn tận mắt nếu đã không có những chuyến xe những chuyến bay | vẽ xã hội này với những bước quá chậm/quá xa