Thơ Chúc Thanh

06/07/202220:05:00(Xem: 3030)

Image_Afternoon

Sao hoàng hôn xuống vội

           

Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác

Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi

Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói

Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời

 

Ta hỏi mưa, sao mưa hoài không tạnh

Như giọt sầu, lữ thứ khóc thương ai

Ta hỏi gió, sao gió mùa da diết

Cho vầng trăng, thao thức khép mi hờ

 

Ta hỏi biển, sao thét gào phẫn nộ

Cho sóng đời, xô giạt mãi không nguôi

Ta hỏi trời, sao hoàng hôn xuống vội

Cho màn đêm, che khuất lấp tinh cầu

 

Ta hỏi người, sao thời gian bất tận

Và không gian, rộng lớn đến vô biên

Ta hỏi mình, sao mang nhiều khát vọng

Cho hành trang, nặng trĩu kiếp phong trần

 

*

 

Có một ngày

 

 

Có một ngày em vô tình nghiêng nón

Làm nắng chiều đổ xuống một bên vai

Tôi ngẩn ngơ về làm thơ rất vội

Để âm thầm hò hẹn với tương lai.

 

Có một ngày em vô tình chải tóc

Để mượt mà trôi giạt giữa hai tay

Tôi ngồi viết vần thơ như sương khói

Chở mộng đời lờ lững tựa mây bay.

 

Có một ngày em vô tình tô má

Bằng sắc hồng của nắng lụa ban mai

Thơ bỗng nở như đóa hồng rất thắm

Hương bay theo vào giấc mộng đêm dài.

 

Có một ngày tôi vô tình bắt gặp

Rất thẹn thùng đôi mắt ngước nhìn quanh

Tôi trở về gom cả trời đất rộng

Để thơ mình ngồi kết nụ xuân xanh.

 

Xin em mãi cứ là em như thế

Để đất trời mãi mãi vẫn là thơ

Xin em mãi vẫn là em bữa đó

Để tháng ngày mãi mãi vẫn là mơ…

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hà Nội phố, là tình yêu hơn cả tình yêu, là nỗi đau hơn cả mọi nỗi đau, là niềm day dứt hơn cả mọi niềm day dứt của Phan Vũ...
Tiếp tục giới thiệu trang Thơ Tháng Bẩy với thơ của ba người: Trần Hoàng Vy, Kim Loan, Trần Hạ Vi. Ba người với ba phong cách, ba thi pháp, ba nguồn cảm hứng, ba cảm xúc khác nhau…
Những câu thơ chân tình, cảm động, và xót thương của thi sĩ Trần Mộng Tú cho nhà văn Bùi Bích Hà nhân giỗ đầu của nhà văn...
Thơ của ba người: Trần Hạ Vi, Chúc Thanh, Quảng Tánh Trần Cầm...
Nguyễn-hòa-Trước là nhà thơ hiếm hoi còn làm thơ xuôi ở hải ngoại (và có lẽ ở cả trong nước). Thơ anh là thơ Ngôn ngữ. Ở đây ngôn ngữ chiếm địa vị độc tôn. Tinh tuyền. Kỳ ảo. Luôn luôn mở ra những chiều kích mới mẻ lạ lùng trong tâm trí người đọc, bởi trong lúc đọc một câu thơ, bạn sẽ không tiên liệu được câu kế tiếp sẽ là gì, nói về cái gì. Thực chất, đừng đòi hỏi thơ họ Nguyễn nói về cái gì, hãy xóa tan đi mọi định hướng, định hình cho thơ, sự vật ngoài-thơ, phi-thơ đều không có giá trị, mà hãy nhận chân Cái Đẹp của nghệ thuật do nhà thơ cống hiến. (TYT)
Thơ Trần Hạ Vi thấm đẫm nữ tính nhưng không phải vì thế mà thiếu sự can đảm dám nhìn thẳng vào những thách đố của cuộc sống hiện đại vốn phức tạp đa đoan với trăm nghìn hệ lụy. Một tiếng thơ rất mới và rất chín trong dòng thơ đương đại Việt. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
vệt nắng nằm trên cỏ / mùa hạ nóng cháy da / con sên bò dưới lá / rỉa bụi tía tô già...
chia tay định mệnh / đôi ba ngày ngồi bó gối / ngó mông lung / vàng chanh xanh chuối / ơ hờ bên màu cà tím lịm ngây dại / nơi lũ chuồn chuồn xôn xao / chực chờ thư giãn trên cụm lá sen dàn trải mặt nước...
vẽ sự trống trải của rừng | và những ngôi nhà mới cất | vẽ bầu ozone | và những kỳ quan ta không thế nhìn tận mắt nếu đã không có những chuyến xe những chuyến bay | vẽ xã hội này với những bước quá chậm/quá xa
Có lúc thấy hồn mình như gió / Khắp đầu ghềnh cuối bãi lang thang / Song bởi gió vốn không hò hẹn / Ta thấy lòng đầy những hoang mang...