Ukraine!

05/03/202210:54:00(Xem: 3983)

z 1 12 war ukraine dhf


 

tiếng còi hụ xé nát màn đêm

đạn pháo nả vào thành phố

bầu trời rực sáng

bằng lửa của bạo tàn

cuồng ngông nào đã thiêu đốt bình yên

trên quê hương em hiền hòa

con sông Dniepr êm đềm hôm nay ngầu đục

những kêu la từ hầm xe điện

đám người nheo nhóc lo âu

tử thần nhe nanh vuốt

 

cánh đồng lúa mì cháy khét

bình minh khói lửa đen ngòm

Kiev, Marioupol, Kharkiv hứng bom

đôi mắt bé thơ ứa lệ : con sợ quá

già, trẻ dắt dìu nhau bồng bế  

ôi thăm thẳm con đường chạy tìm sự sống

hòa bình trả giá quá đắt

dân chủ, tự do mua bằng nước mắt

Ukraine cố vươn mình đứng dậy

giữa cuồng ngông quỷ dữ

 

anh chiến binh Nga trên chiến xa ngơ ngác

đây là đâu ? sao không thấy đóa hoa mang tặng ?

người anh em năm xưa

chẳng lẽ nay biến thành kẻ thù

thôi về đi, mẹ già mong đợi, bếp lửa chiều quê

người thanh niên Ukraine từ giã vợ hiền

run run cầm đạn súng chưa bao giờ biết đến

bạn bè ơi nắm tay nhau tử chiến

quê hương nức nở nghẹn ngào

 

ôi lá cờ

màu xanh của trời

và màu vàng của lúa thơm ngon

máu của biết bao người sẽ đổ xuống nước non…

 

-- thy an

(05 tháng 03, 2022, những ngày đạn bom trên Ukraine)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm