giấc mơ cuối năm

27/12/202411:20:00(Xem: 1643)

 

incendix (1959)_Camille Bryen (1907-1977)
Camille Bryen (1907-1977); nguồn: wikiart.org

 

ánh nến leo lét dần tàn

mùi thuốc tẩy sát trùng ngạt thở

tôi trèo lên thang dây cao vút

buông thả giữa tầng không

không biết từ bao giờ

một mình trong phân cảnh trần trụi mỏi mệt

 

mùi thuốc tẩy sát trùng ngấm vào lỗ chân lông

bung bật tiếng khóc than đâu đó

phận người như vỏ bào mạt cưa trong cơn lốc xoáy

quá khứ thập thò van xin

ký ức bé mọn chập chờn lang bạt  ̶ ̶ ̶  nào ai nhớ

trong phòng trọ lịch sử không mấy ai lịch sự

 

một ngày tấn phong cái gọi là sự thật

nhìn lên không thấy trời

ngó dưới chân không thấy đất

bên dòng vẩn đục quanh co

tôi nuốt chửng nỗi buồn của lũ tượng người bằng sáp

chôn chân muôn thuở trong bảo tàng thương mại rẻ tiền  

 

có quá trễ cho giấc mơ khi đêm về sáng?

tôi nghe trong tôi hừng đông

hơi ấm kích hoạt từng tế bào từng giác quan

tôi cảm nhận đâu đây sức sống bất tận

bừng bừng khơi dậy ngọn lửa cuối năm

bốc cao

vươn ngất

trải rộng ngút ngàn. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Về nhà ăn cơm mạ nấu | Lâu tôi không được không còn | Nghe nhạc êm dịu hòa tấu | Về nhà về nhà đi con
ta đếm tha hương, sương nhỏ giọt | mấy mùa xa khuất bóng quê hương | cũng chọn đào mai làm tri kỷ | đốt khói trầm thơm nhớ tông đường?
Cho nhân dân tôi, thức dậy trong bóng tối, những người hát bài ca im lặng, những người than thở trong im lặng, những người nổi giận trong im lặng, những người yêu nhau trong im lặng, lời cầu Nguyện cho nhân dân tôi, những người đi trên đường, chạy tất bật từ sáng đến tối, cho bữa ăn của người nghèo đói, hít thở khói và bụi, những người già trước tuổi, những người không bao giờ biết hát, những người không bao giờ biết cười, những người không bao giờ biết nói dối
hôm qua trấn một góc nhà | thấy mình to nậy | tu oa giữa đời | ừ, 83 năm đâm hơi | có khôn có lớn với người với ta
Nó, cái đẹp, vô cùng nhạy cảm, thở nhẹ, nó bay, không xa, đậu xuống bụi gai khác.
cuối năm trong ngôi nhà vắng | nằm nghe thằn lằn chắc lưỡi | đưa tay chào buổi chiều | trời như qua cơn mưa vội
Ồ giấc ngủ xanh xao rất tình tội | Đã gầy hao từ luân kiếp mỏi mòn | Một vệt nắng sợi tóc nào gian dối | Đời sông buồn như nước rẽ đầu non
biết bao hình ảnh mơ hồ | tờ lịch đông tây lẫn lộn | cọp, mèo, rồng, rắn | | mười hai con giáp tử vi | đồng bằng và sông núi chập chùng ta đi qua và trở về
Về nhà mẹ ngủ. Đêm mưa. | Giọt rơi thấm gối bóng người đâu đây | Uôm uôm tiếng ếch luống cày | Tiếng ve nấp giữa hàng cây ngân dài...
về đây chợt bóng e dè | thấy đi mờ nhạt | ngoài kia | một mình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.