Đừng Đi

24/04/202212:06:00(Xem: 3628)
Khanh Ly_Ave Maria 2
Hình minh họa: Vũ điệu trong chương trình "Gội Đậu/Bay"
của nhạc sĩ Trần Dạ Từ, bài "Ave Maria" do Khánh Ly hát, 
Thắng Đào biên đạo múa.


t
ôi không biết anh

người vừa tự thiêu trước tối cao pháp viện

 

nỗi oan khiên

hòn đá bật ra từ nỏ, bay tới Goliath, dội ngược

David oằn oại trong lửa

và tôi choàng dậy nửa đêm

 

ức oan

hay chỉ là một linh hồn đi lạc

trong thế giới quá nhiều ánh sáng

một ngôi sao giữa ban ngày không nhìn thấy chính mình

 

tôi đã đọc đã về những sự ra đi

làm thế giới bàng hoàng sửng sốt

những người tưởng có tất cả

lại không có chút gì

trái ngược

tôi đã đọc về những con chồn

cắn đứt chân mong thoát bẫy

 

xin đừng đi

đừng chết đừng bắn

đừng thiêu đừng đốt

tôi nghe nói hiện tại thường hay ngắn

đừng biến nó thành chung cuộc

đừng 

 

tiếng kêu của tôi là những tiếng thầm thì

nhưng tiếng kêu của những người bị bỏ lại át đêm yên lặng

họ nói đừng đi

đừng bỏ lại

những tấm lòng cháy bỏng, nứt nẻ phơi mở trắng

họ nói đừng đi

hiện tại thường hay ngắn

đừng bỏ lại

đừng đi

 

tôi không biết anh

tôi không biết mình có quá giàu trí tưởng tượng

 

tôi không biết những con chồn có thoát

tôi chỉ biết mình choàng dậy nửa đêm

 

kc Nguyễn

 

*Theo bản tin của Independent, chiều qua, đúng trong "Ngày của Trái Đất", khoảng sau 6 giờ chiều thứ Sáu, một phóng viên hình ảnh và cũng là một nhà hoạt động về thay đổi khí hậu/môi trường đã đi từ Colorado đến Washington và đốt lửa tự thiêu ngay trước tòa nhà Tòa án Tối cao , ông qua đời sau khi máy  bay chở ông vào bệnh viện. Cảnh sát hôm thứ Bảy xác định người đàn ông là Wynn Bruce, 50 tuổi, ở Boulder, Colorado, theo bản tin của đài WUSA. Hiện chưa có xác định gì về việc liệu vụ tự sát có phải là một hành động phản đối hay không. Bài thơ "Đừng Đi" được nhà thơ KC Nguyễn viết trong cơn xúc động khi nghe tin  này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa