Tháng Tư

11/05/202217:56:00(Xem: 3298)
Hue-Nostalgie
Tranh Đinh Cường.

 

tháng tư

mùa xuân trở mình

lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên

con sâu nhỏ trên tường đất ẩm

bàn tay nào ngắt nhẹ đóa hồng vừa nở

dâng lên mẹ cha

như một nhắc nhở

gần xa

 

tháng tư

ngày nắng chan hòa

bạn bè nhìn nhau tóc trắng

cạn chén đời mong manh

kể chuyện cũ xưa

những nỗi lo sang mùa

chia tay nhau

dõi bóng

 

tháng tư

nhớ hình ảnh mùa biển động

mẹ bồng con thoi thóp khoang thuyền

đấng thiêng liêng cứu độ

rồi quê hương thứ hai cưu mang

ân tình kể sao cho hết

thắp lên nén hương lòng

khấn nguyện

 

tháng tư

niềm tin vẫn còn nguyên

trái tim buồn trôi lạc giữa cảnh đời đổi khác

sáng trưa chiều tối

nhìn mây bay đầu núi

mưa trên cỏ xanh

quê hương bên kia biển

đợi chờ

 

tháng tư

thơ như ước mơ khắc khoải

thấp thoáng bóng chim bay

một bàn tay vẫy

anh em bên này, bên kia, thức dậy

ánh lửa hồng thắp sáng chiều hôm

heo hắt

nhưng không bao giờ tắt

 

tháng tư

đồi xa ẩn hiện sen hồng

hạt sương thấm vai

nặng lòng cúi mặt

mấy phút thiên thu

ray rứt

 

– thy an

(04-2022)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.