Tháng Tư

11/05/202217:56:00(Xem: 3297)
Hue-Nostalgie
Tranh Đinh Cường.

 

tháng tư

mùa xuân trở mình

lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên

con sâu nhỏ trên tường đất ẩm

bàn tay nào ngắt nhẹ đóa hồng vừa nở

dâng lên mẹ cha

như một nhắc nhở

gần xa

 

tháng tư

ngày nắng chan hòa

bạn bè nhìn nhau tóc trắng

cạn chén đời mong manh

kể chuyện cũ xưa

những nỗi lo sang mùa

chia tay nhau

dõi bóng

 

tháng tư

nhớ hình ảnh mùa biển động

mẹ bồng con thoi thóp khoang thuyền

đấng thiêng liêng cứu độ

rồi quê hương thứ hai cưu mang

ân tình kể sao cho hết

thắp lên nén hương lòng

khấn nguyện

 

tháng tư

niềm tin vẫn còn nguyên

trái tim buồn trôi lạc giữa cảnh đời đổi khác

sáng trưa chiều tối

nhìn mây bay đầu núi

mưa trên cỏ xanh

quê hương bên kia biển

đợi chờ

 

tháng tư

thơ như ước mơ khắc khoải

thấp thoáng bóng chim bay

một bàn tay vẫy

anh em bên này, bên kia, thức dậy

ánh lửa hồng thắp sáng chiều hôm

heo hắt

nhưng không bao giờ tắt

 

tháng tư

đồi xa ẩn hiện sen hồng

hạt sương thấm vai

nặng lòng cúi mặt

mấy phút thiên thu

ray rứt

 

– thy an

(04-2022)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.