Chùm thơ Chúc Thanh

01/06/202216:20:00(Xem: 2642)
Tranh Hoa cua Hoa
Tranh Đỗ Thị Anh Hoa.



Mưa

 

Mưa lất phất cho đời thêm thi vị,

Dạt dào mưa thấm nhuần đất cằn khô

Ngậm ngùi mưa, khóc thương miền quá khứ

Sụt sùi mưa, ai oán kiếp phù vân.

 

Mưa rả rích tách trà xanh vị chát,

Mưa long lanh như ngấn lệ lăn dài…

Mưa thổn thức như thay lời tâm sự,

Mưa u hoài, ghi đậm vết thời gian.

 

Mưa tầm tã nước tràn dâng lênh láng

Bão tố giật từng cơn, hoa lá xác xơ cành

Hãi hùng mưa… sấm sét xé không trung

Mưa ào ạt… trườn mình qua cội đá…

 

Ánh sáng tỏa lan! Mưa đầu mùa tạnh ráo

Bầu trời trong xanh, chim ca hát líu lo…

Lá đâm chồi, hoa nô đùa cùng nắng…

Đôi bướm chập chờn, nắng sưởi ấm tình xuân!

 

Mong Covid qua đi, trời lại sáng.

 

*

 

Ngắm Trăng

 

Ngồi đây mượn chén rượu đầy

Mượn thân tứ đại về say đêm này.

Mượn thêm bụi trúc gió lay,

Mượn hàng liễu rủ chiều nay bên cồn.

 

Lên non mượn áng mây vờn

Lối xưa mượn lại dấu chân bụi mờ

Hỡi cô giặt lụa bên hồ,

Hãy cho mượn tạm ngẩn ngơ trong lòng.

Ngủ đi này nụ hoa hồng,

Để ta mượn giấc mơ nồng bên hiên.

 

Trăng trong gió mát bạn hiền,

Kề vai mượn cả thần tiên non bồng.

Nâng ly mượn bóng trăng lồng,

Uống vô nghi ngút trong lòng khói mây.

 

*

 

Hát nữa đi em

 

Xuân này tôi sẽ tặng

Cho em cành quỳnh hương

Để lòng em yên vắng

Thơm ngát tình quê hương

 

Tặng cho em chiếc nón

Đan giáp vòng câu thơ

Để em ngồi buông tóc

Xuống đời làm suối mơ

 

Tặng em dòng sông vắng

Hàng dừa xanh đôi bờ

Để em làm thôn nắng

Ủ tình người đơn sơ

 

Tặng em đàn em nhỏ

Bên mái nhà đơn sơ

Em làm trăng hào phóng

Gieo quanh vườn ánh tơ…

 

Tặng em chiều cô tịch

Tiếng chuông chùa chơi vơi

Em làm bông sen nhỏ

Ngủ giữa hồ mây trôi

 

Tặng em thuyền một chiếc

Trong bóng chiều lung linh

Để em làm sóng biếc

Cất câu hò ba sinh

 

Tặng em tòa miếu cổ

Khói hương trầm xa xăm

Để em làm bia đá

Đứng nhắc lời trăm năm…

 

Xuân này em sẽ hát

Tiếng lòng em bay xa

Tình quê hương thơm ngát

Trong lời em đơm hoa

 

Lời em như giọt nắng

Lời em như giọt sương

Thấm vào lòng đất mẹ

Em hát nữa đi em…

 

*

 

Ghi nợ

 

Tháng ngày lẩn thẩn trôi qua,

Ngồi buồn nhớ lại ra ta nợ đời.

Nợ bông lúa chín của trời

Nợ manh áo mặc của người thế gian.

Mẹ cha, nợ những gian nan,

Sách đèn, nợ những khôn ngoan thánh hiền.

Vợ chồng, nợ buổi truân chuyên,

Bạn bè, nợ lúc hàn huyên sum vầy.

Chiều buồn nợ áng mây bay,

Đêm về, nợ bóng trăng lay hiên nhà.

Cuối cùng ta nợ cả ta,

Bao điều đã hứa thì ra chưa làm!

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tàn. một mùa hè | chỉ còn xác. ve | nụ hôn. ngã vào. quá khứ | mùa thu. trang điểm vàng. khô | ngôn ngữ. ẩn mật lặng. câm
buổi chiều nào se lạnh / mưa đổ muộn xuống mùa hè miền đông bắc / như trận mưa ở saint paul năm nào / ngày thanh tâm tuyền chết./ buổi chiều tôi biết muộn / cái chết của cung tiến...
ở đâu | đôi. đôi bờ. tịch lặng |vẫn còn. tiếng hát |và hoài cảm. khôn nguôi
để dạy lắng nghe bên kia bờ để dạy lắng nghe bên kia tiếng nhạc khi anh buông tay đàn mỉm cười, nằm xuống, ngủ yên.
Di sản nghệ thuật của nhạc sĩ Cung Tiến không nằm ở số lượng, mà đầy ở phẩm chất. Ngoài những ca khúc, tấu khúc thuần tuý giá trị về âm nhạc, ông còn để lại những bài viết, tiểu luận dưới nhiều đề tài văn học, kinh tế, và truyện dịch. Chúng ta đã đọc, đã nghe khá nhiều về tài hoa và khả năng sáng tác của Cung Tiến từ tuổi 15 cho đến những năm tháng sau cùng. Trong những quà tặng ông để lại tôi đặc biệt yêu thích nghệ thuật phổ thơ thành nhạc của ông, chẳng những cho chúng ta thưởng thức giai điệu bán cổ điển tây phương, ngủ âm đông phương, mà còn mang thơ Thanh Tâm Tuyền, một trong vài thi sĩ hàng đầu trong thời đại của ông đến giới thưởng ngoạn nhạc nghệ thuật và lưu trữ vào kho tàng âm nhạc Việt. Thơ Thanh Tâm Tuyền không dễ phổ thành nhạc.
Như những tiếng cầu xin cứu vớt linh hồn chúng tôi / ngoài khơi bí mật đến tự một con tàu biển; / qua những mảnh danh từ dệt nên hồn mầu nhiệm / em vẫn chỉ là tóc mây cổ nõn và môi./ Sau áo len danh từ là thế giới xa vời, / là đêm không trăng sao là trùng dương thăm thẳm; / qua những chuỗi ngọc cười, em vui nước mất đẫm / vai anh, em buồn. Đêm hồn anh dài không nguôi.
Phiến đá là một vầng trán nơi những giấc mơ hiền than thở/ Không một dòng nước uốn quanh và những cây tùng bách giá băng / Phiến đá là một cánh vai trần để chở đi thời gian / Với những cây nước mắt những dải băng và những tinh cầu / Tôi đã thấy những trận mưa xám chạy dài theo những đợt sóng / Giơ cao lên những cánh tay ngọt ngào lỗ chỗ / Để không cho phiến đá duỗi dài với được / Phiến đá chặt tay chân ra thành từng mảnh mà không thèm hút máu
Tháng sáu mưa buồn bất chợt / đẫm đóa bằng lăng tròn giọt / vẽ luống dài ký ức / long lanh của lệ...
hắn có gương mặt vàng võ hốc hác / hai hốc mắt sâu lờ mờ đáy giếng / thêm nếp nhăn không che giấu bụi bờ...
Bây giờ, đồng nội… thảnh thơi / Còn cha với cỏ, mây trời thênh thênh / Nhiều khi con nhớ. Buồn tênh / Khói nhang ngồi đốt, ngày mênh mông ngày…