Chùm thơ Chúc Thanh

01/06/202216:20:00(Xem: 2640)
Tranh Hoa cua Hoa
Tranh Đỗ Thị Anh Hoa.



Mưa

 

Mưa lất phất cho đời thêm thi vị,

Dạt dào mưa thấm nhuần đất cằn khô

Ngậm ngùi mưa, khóc thương miền quá khứ

Sụt sùi mưa, ai oán kiếp phù vân.

 

Mưa rả rích tách trà xanh vị chát,

Mưa long lanh như ngấn lệ lăn dài…

Mưa thổn thức như thay lời tâm sự,

Mưa u hoài, ghi đậm vết thời gian.

 

Mưa tầm tã nước tràn dâng lênh láng

Bão tố giật từng cơn, hoa lá xác xơ cành

Hãi hùng mưa… sấm sét xé không trung

Mưa ào ạt… trườn mình qua cội đá…

 

Ánh sáng tỏa lan! Mưa đầu mùa tạnh ráo

Bầu trời trong xanh, chim ca hát líu lo…

Lá đâm chồi, hoa nô đùa cùng nắng…

Đôi bướm chập chờn, nắng sưởi ấm tình xuân!

 

Mong Covid qua đi, trời lại sáng.

 

*

 

Ngắm Trăng

 

Ngồi đây mượn chén rượu đầy

Mượn thân tứ đại về say đêm này.

Mượn thêm bụi trúc gió lay,

Mượn hàng liễu rủ chiều nay bên cồn.

 

Lên non mượn áng mây vờn

Lối xưa mượn lại dấu chân bụi mờ

Hỡi cô giặt lụa bên hồ,

Hãy cho mượn tạm ngẩn ngơ trong lòng.

Ngủ đi này nụ hoa hồng,

Để ta mượn giấc mơ nồng bên hiên.

 

Trăng trong gió mát bạn hiền,

Kề vai mượn cả thần tiên non bồng.

Nâng ly mượn bóng trăng lồng,

Uống vô nghi ngút trong lòng khói mây.

 

*

 

Hát nữa đi em

 

Xuân này tôi sẽ tặng

Cho em cành quỳnh hương

Để lòng em yên vắng

Thơm ngát tình quê hương

 

Tặng cho em chiếc nón

Đan giáp vòng câu thơ

Để em ngồi buông tóc

Xuống đời làm suối mơ

 

Tặng em dòng sông vắng

Hàng dừa xanh đôi bờ

Để em làm thôn nắng

Ủ tình người đơn sơ

 

Tặng em đàn em nhỏ

Bên mái nhà đơn sơ

Em làm trăng hào phóng

Gieo quanh vườn ánh tơ…

 

Tặng em chiều cô tịch

Tiếng chuông chùa chơi vơi

Em làm bông sen nhỏ

Ngủ giữa hồ mây trôi

 

Tặng em thuyền một chiếc

Trong bóng chiều lung linh

Để em làm sóng biếc

Cất câu hò ba sinh

 

Tặng em tòa miếu cổ

Khói hương trầm xa xăm

Để em làm bia đá

Đứng nhắc lời trăm năm…

 

Xuân này em sẽ hát

Tiếng lòng em bay xa

Tình quê hương thơm ngát

Trong lời em đơm hoa

 

Lời em như giọt nắng

Lời em như giọt sương

Thấm vào lòng đất mẹ

Em hát nữa đi em…

 

*

 

Ghi nợ

 

Tháng ngày lẩn thẩn trôi qua,

Ngồi buồn nhớ lại ra ta nợ đời.

Nợ bông lúa chín của trời

Nợ manh áo mặc của người thế gian.

Mẹ cha, nợ những gian nan,

Sách đèn, nợ những khôn ngoan thánh hiền.

Vợ chồng, nợ buổi truân chuyên,

Bạn bè, nợ lúc hàn huyên sum vầy.

Chiều buồn nợ áng mây bay,

Đêm về, nợ bóng trăng lay hiên nhà.

Cuối cùng ta nợ cả ta,

Bao điều đã hứa thì ra chưa làm!

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một cõi mênh mông các cảnh giới. Cũng là một chiếc kén bé nhỏ gói bí ẩn về giấc mơ một ngày kia sẽ tung ra muôn trùng tơ quấn quít hiện thực. Một khung cửa khép với chờ đợi, với cô lẻ số phận. Một bầu trời cao rộng với những đường bay mạnh mẽ hoan lạc của cánh chim tự do. Một mặt biển bị xao động bởi những con sóng ngầm làm ngạc nhiên thinh lặng của vực sâu. Là cánh cửa được mở tung bởi ngôn ngữ như những tiếng gõ dồn dập. Là bức tường bức phá bởi sức mạnh của ý tưởng. Là con đường hiểm hóc hay mượt cỏ, những bước chân vẫn đi tới đi tới. Ở đó bạn nghe được khát vọng tìm hạnh phúc chân thực như trở về cội nguồn tâm sâu thẳm. Ở đó bạn sẽ thấy cảm xúc mình bung ra như sắc mầu của chiếc kính vạn hoa. Ở đó, những con chữ như nam châm hút cảm xúc người đọc. Ở đó, từ trường say đắm thơ mộng của Đinh Thị Như Thúy, Phạm Thị Ngọc Liên, Nguyễn Thùy Song Thanh, Vũ Quỳnh Hương.
Quân Nga xâm lăng bờ cõi Ukraine; khi tiến chiếm một ngôi làng gần biên giới, một người lính Nga trẻ, ngoài hai mươi, đã bắn chết một bà nông dân, bỏ lại đứa con thơ dại. Anh ta lật xác người chết và kinh hoàng thấy bà ta giống mẹ của mình. Khủng hoảng tinh thần, anh ta quyết ý tự sát bằng cách quăng súng, tay không chạy giữa cánh đồng trống về phía phòng tuyến của quân Ukraine, cố ý cho đồng đội bắn chết từ phía sau.Quân Ukraine phản pháo chặn quân Nga, cứu anh ta thoát chết, được đối xử như một tù binh chiến tranh.
Sao anh lại đến quê hương tôi / Từ nửa vòng trái đất xa xôi? / Biết đâu cuộc chiến tàn khốc quá / Lý tưởng hay là mộng mơ thôi...
Hôm nay mặt trời đã không muốn sáng / Bởi tiếng chim ca im bặt trên cây / Đôi mắt em thơ bỗng nhiên khép lại / Không được hân hoan mừng đón một ngày...
đêm bước qua khu phố tạp nhạp / quày quả sau cơn mưa bất chợt / gió lạnh từng chập vi vu...
mặt trời mặt trăng chiếu sáng nhân cảnh phì nhiêu / núi đồi bầu ngực vuông tròn / phập phồng hơi thở trần gian / suối sông mãi là bạt ngàn / một đời phiêu lãng / trôi theo sương khói...
Ta loài cỏ chưa một lần bén rễ / Trên đất này ta là khói bơ vơ / Phải đêm xưống hay bình minh ló dạng / Mặt trời hồng chưa một bước đi xa...
Có ai thật sự thấy thi sĩ? | Có ai thật sự hiểu thơ? | Thơ vẽ hoa Hướng Nguyệt | tròn như trăng | cánh trong như gương | nhìn thấu thế giới nhụy như viễn vọng kính nhìn vào không gian.
Những khúc thơ ngắn của nhà văn Trần Hoàng Vy. Cảm xúc cô đọng, bất ngờ...
phân thân ̶ ̶ ̶ bạn nói phân thân / nhẹ nhàng tách rời khỏi xác / lênh đênh trên dòng chảy vô hạn / bềnh bồng trong bầu sinh quyển phi trọng lượng / như lạc vào một bức tranh chagall...