Những điều mông lung

10/06/202222:47:00(Xem: 2584)
1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.



chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển

ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần

da trời màu xanh đem lại bình an

thời gian như dừng lại

một khoảng không gian lắng đọng

 

biết ơn khu vườn và những đóa hoa bông giấy

tô màu đỏ rực những ô ký ức

từ những đồi ngực si mê vực thẳm

giấc mơ kéo tôi lên rừng

đi chơi cùng núi

cuối tháng Năm, những cây xương rồng ngạo nghễ
như nỗi cô đơn mọc gai

 

cơn viễn du đưa đẩy phù vân

miền xa lạ: ngày vỡ tiếng, đêm dõi trăng

có tiếng thì thầm của bài thơ thiếu ý

giữa trăm ngàn mặt trời

bỗng nhiên giọt mưa âm ỉ  

nhỏ xuống long lanh thiên cổ

cánh buồm đỏ trở về từ biển êm

bóng hình ai rung động

như ánh chiều chiếu lên đỉnh núi êm đềm

 

con đường quanh co xào xạc

vẽ ra khúc mắc và phiêu lưu cuộc đời

bước chân đi tìm tảng đá mùa xuân

dịu dàng những khung cửa mở ra lùa nắng

con chim én mang tiếng ca của biển

ru những người con gái

nằm im trên bãi cát hiền lành

 

níu lại bình yên bằng đôi tay gầy guộc

tự do hát thật nhỏ trong lòng

một lần hạnh ngộ mông lung

 

– thy an

(Paxos, cuối tháng 05-2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti