Những điều mông lung

10/06/202222:47:00(Xem: 2580)
1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.



chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển

ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần

da trời màu xanh đem lại bình an

thời gian như dừng lại

một khoảng không gian lắng đọng

 

biết ơn khu vườn và những đóa hoa bông giấy

tô màu đỏ rực những ô ký ức

từ những đồi ngực si mê vực thẳm

giấc mơ kéo tôi lên rừng

đi chơi cùng núi

cuối tháng Năm, những cây xương rồng ngạo nghễ
như nỗi cô đơn mọc gai

 

cơn viễn du đưa đẩy phù vân

miền xa lạ: ngày vỡ tiếng, đêm dõi trăng

có tiếng thì thầm của bài thơ thiếu ý

giữa trăm ngàn mặt trời

bỗng nhiên giọt mưa âm ỉ  

nhỏ xuống long lanh thiên cổ

cánh buồm đỏ trở về từ biển êm

bóng hình ai rung động

như ánh chiều chiếu lên đỉnh núi êm đềm

 

con đường quanh co xào xạc

vẽ ra khúc mắc và phiêu lưu cuộc đời

bước chân đi tìm tảng đá mùa xuân

dịu dàng những khung cửa mở ra lùa nắng

con chim én mang tiếng ca của biển

ru những người con gái

nằm im trên bãi cát hiền lành

 

níu lại bình yên bằng đôi tay gầy guộc

tự do hát thật nhỏ trong lòng

một lần hạnh ngộ mông lung

 

– thy an

(Paxos, cuối tháng 05-2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.