Vacation, anh ơi!

21/06/202221:15:00(Xem: 3596)

tahiti

Hết "dịch" rồi anh ơi

Hãy cùng em đi chơi

Xa hay gần cũng được

Miễn sao mình có đôi

 

Nhưng đi xa thích hơn

Mexico, Cancun

Hoặc Châu Âu, Châu Á

Qua thẳng Châu Phi luôn!

 

Phi trường đông vui quá

Nao nức những đường bay

Con chim sắt cất cánh

Vút cao trên tầng mây

 

Hay là mình đi Cruise

Nghe gió thoảng vi vu

Bên mạn tàu sóng vỗ

Anh nói “I Love You”

 

Ô kìa những bến bờ

Cảnh tuyệt vời nên thơ

Quên đi những phiền muộn

Đời buồn vui nắng mưa

 

Hay mình đi Road Trip

Thênh thang đường Free Ways

Qua thành thị, thôn xóm

Chập chùng những hàng cây

 

Đi xe lửa cũng đẹp

Ngắm vách núi, cheo leo

Trên ngàn có suối reo

Ru hồn ta thanh thoát

 

Xách vali lên nhé

Đời là những chuyến đi

Enjoy khi có thể

Book vé ngay, ngại gì

 

Hotels đang chờ đón

Gặp gỡ người đó đây

Và những món ăn lạ

Trời ơi ngon ngất ngây

 

Mình sẽ đi tản bộ

Ngắm cảnh vật xung quanh

Vào quán Bar tìm rượu

Ôn lại thuở tóc xanh

 

Ngày xưa ta hò hẹn

Anh, ly Martini đầy

Em má hồng e thẹn

Cocktails ngọt ngào say

 

Bây giờ mình hết trẻ

Đang qua nửa đời người

Nắm tay nhau đi tiếp

Thương yêu và mỉm cười

 

Mỹ hay Canada?

Em ok luôn nha

Đi đâu em cũng chịu

Miễn là ra khỏi nhà!!!

 

Kim Loan

(10/5/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?