TRANG THƠ THÁNG BẨY

11/07/202209:07:00(Xem: 2574)

THƠ TRẦN HẠ VI

 

NguyenKhai 036
Tranh Nguyên Khai.

 

 

đa tình tự cổ...


Tôi đã khóc nghe chuyện nàng 'nhón gót'(*)
Có hay đâu phận số vận vào người
Nàng năm đó tương tư mòn bóng lẻ
Tôi bây giờ thương mãi một bóng tôi

Thà chưa được, chẳng bao giờ, có được
Biết đâu rằng, được rồi mất, mới đau
Vũ trụ sắp bày thế gian đảo lộn
Một dòng tên, tôi hụt hẫng, té nhào

Không nỡ trách. không nỡ hờn. ly biệt
Tự bắt đầu đã biết chẳng non xanh
Cứ nuối tiếc từng ngày nên lần lữa
Chới với màu chiếc bóng xoắn năm canh

Cổ tích chín ngậm cười thiên thu mộ
Nửa vòng xanh nàng nhón gót rã rời
Tôi bẻ bút đốt. tàn đêm hoang, dại
Vẫn thương người. thương mãi. đến xanh sau

(*) thơ Du Tử Lê

 

Tưởng

người nhón gót: thả vầng trăng thứ nhất(**)
câu chuyện xưa/ anh nhắc, tôi thoáng buồn
người năm đó. nghĩ gì? đêm, khắc khoải
tôi giật mình, khóc mướn lại thương. vay

người nhón gót: thả cuộc tình vào mộng
tôi đan thơ dan, díu bóng hanh hao
sầu nhân thế nhặt sao trời. níu, kéo
/ai/ một mình. thui thủi đến xanh. xao

yêu thương thắm: anh vẫn dành môi mắt
sao đã nghe; xa cách tựa ươm, mầm
người nhón gót buông tay; tình chìm, khuất
tôi nơi này/ nước mắt đẫm. thanh. tân

Kiều năm ấy: khóc ròng Đạm Tiên mộ
nghe chuyện người; tôi xót khúc. xa xăm
người nhón gót: thả bài thơ, thứ nhất
Se. rưng buồn, héo, hắt, một dòng. trăng

(**) tên một bài thơ của Du Tử Lê.


 

em còn trẻ và em không thể biết

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Căn hầm tối và điếu thuốc đỏ bầm

Hai mươi chín ngày

Đốt hy vọng dưỡng nuôi mầm sống

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Mỗi người đều có một cái giếng bỏ hoang

Trong đời. Đàn kiến vàng lũ lượt bò ngang

Một bầy muỗi bay về đẻ trứng

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Sóng đánh thân tàu ôi sóng vịnh Thái Lan

Nếu không có cô du kích mủi lòng

Anh đã chết, vào tù, cải tạo

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Bốn mươi tháng có bấy nhiêu ngày

Lây lất đứng, lây lất nằm, bi ai

Khi anh trẻ, và anh còn chưa biết

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Mùi thuốc súng sau vườn đạn lạc

Dép tổ ong giẫm lên nhau chạy loạn

Xác người nằm bờ bụi cạnh mương tre

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Tình yêu vẫy gọi từ lòng đất mẹ

Đau đớn kiệt cùng anh phải ra đi

 

Em còn trẻ và em không thể biết

Vì sao ta gặp nhau

Vì sao anh yêu em

 

Trần Hạ Vi

*

THƠ CHÚC THANH

 

photo1
Tranh Đỗ Hoa.

 

 

 Cám Ơn

 

Cám ơn câu hát bên nôi,

Cho tình non nước đầy vơi trong lòng.

Cám ơn ngày tháng thong dong,

Cám ơn cả những long đong phận người.

Thong dong đi giữa núi đồi,

Gấm hoa xin cám ơn người ngàn xưa.

Cuộc đời rầy gió mai mưa,

Cám ơn những tiếng tơ xưa trong Kiều.

Mai này cát bụi quạnh hiu,

Cám ơn những tiếng chuông chiều chơi vơi.

Ngược xuôi đi giữa dòng đời,

Cám ơn này những tình người quanh tôi…

 

 

Cứ như tình cờ

 

Trong tim tôi sâu thẳm

Có một điều không tên

Một điều luôn rất lạ

Dẫu tháng ngày đã qua

 

Một điều như lầm lỡ

Nhưng chẳng muốn đổi thay

Một điều luôn muốn giấu

Lại sợ người không hay

 

Một điều luôn ngóng đợi

Mà cứ như tình cờ

Một điều đang có thực

Vẫn ngỡ là trong mơ

 

Tôi sẽ không hề nói

Thềm tôi nhiều gió bay

Để tim tôi sâu thẳm

Là mây hồng chiều nay

 

 

Ta thấy em

 

Ta thấy em khi vầng dương tỏa sáng

Bóng chênh vênh, thoai thoải dáng mai gầy

Xuân ấm áp, khoe muôn hoa sắc thắm

Ta bàng hoàng, ngây ngất cả mộng mơ

 

Ta thấy em, huy hoàng vương nắng hạ

Má hồng đào, tươi tắn nét mi cong

Mặt xinh xinh, vầng trán rộng thông minh

Ta thầm lặng, hay là yêu rồi nhỉ

 

Ta thấy em, trời vào thu dịu mát

Chiếc lá vàng, lảo đảo rụng bên song

Ta nhặt lấy, viết bài thơ tình ý

Gởi mây mùa, mang tới mến trao em

 

Ta thấy em, khi hoàng hôn xuống chậm

Bóng đổ dài, chênh chếch áng mây xa

Áo em bay, đầy trời đông buốt giá

Tha thiết tình, da diết dáng em qua

 

-- Chúc Thanh

 

*
 

THƠ QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

Аbstraction (1936)-Arshile Gorky
Abstraction (1936) của họa sĩ Arshile Gorky (1904-1948).


 

những mảnh rời, đóng chai

 

1.

khỏa thân đứng

khỏa thân ngồi

khỏa thân nằm

trong nắng nhạt

người mẫu chìm sâu vào lòng buổi chiều

ngẩn ngơ vô cảm

gió về ngang hàng lựu

soi mói những quả vô tâm chín mọng

đỏ tươi căng phồng

khỏa thân rơi vào cõi xa lạ. 

 

2.

hôm nay tôi đã thấm

đã chín muồi

nhưng chưa chín chắn già giặn

vẫn là trẻ thiếu niên

teenager hiếu kỳ

không khác con khỉ curious george

bồn chồn bất ổn

hồn dang tay mở rộng

đầy những bất ngờ chực chờ ở khúc quanh

và khúc quanh không bao giờ thiếu.  

 

3.

nghe từng thập niên lê lết

thất thểu trên vòm mái cong

đánh đổi ước mơ

đánh đổi lạc quan

cho chút tiền boa

cho cơ hội chấm mút

dẻo miệng biện minh

cho độc lập tự do hạnh phúc

hai cộng hai có thể là ba

phần thất thoát chia năm xẻ bảy  ̶ ̶ ̶ 

bôi trơn guồng máy hoang dã. 

 

4.

mỗi ngày khi nói với thinh không

tôi nghe trong miên man sâu thẳm

tình tự không lời

thời gian đã vỡ ra từng mảnh

và đóng chai

phần còn lại tung bay theo gió

rõ ràng tôi thấy nàng khỏa thân trong vườn

đứng / nằm / ngồi

vô cảm như hóa đá.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.