THƠ THÁNG BẨY

28/07/202216:41:00(Xem: 4041)

THƠ THY AN

2- Ann Phong, Day Dreaming, 8x8, acrylic with found objects, 2019.2
Tranh Ann Phong.

  

Đếm lại bạn bè

 

bao nhiêu cô đơn hẹn nhau nơi này

chất chồng từng mảnh đời ngang dọc

(đôi khi ngang trái)

đóa hoa héo giữa lòng đại lộ

và giọt mưa nằm yên trên viên sỏi xám đen

 

thời gian đi qua

thật nhẹ nhưng thấm lòng 

ngược xuôi những bước chân trần thế

ai  quên, ai nhớ

bên rìa những phế thải trần gian

 

những câu hỏi tưởng vùi sâu

lại nổi lên từ nước

từ trái tim em rung động

có thể lần cuối cùng

em thấy chiếc lá rơi từ trên cao

như những vô định cuộc đời

rụng lên viên sỏi cạnh tường rêu ẩm mốc

 

người đàn bà nhớ thuở vàng son

cười bên cạnh kẻ làm vườn tưới hoa còm cõi

sợi tóc trắng như một nhắc nhở

con sâu nằm im trên lá

con mèo vàng ốm đói

khu vườn thở hơi dài ngắn

buổi chiều nghe nắng tắt trong lòng

 

điểm danh những bạn bè trên bài thơ chữ dối

chỗ ngồi xô lệch

vụng dại đọc tên và nhớ lại ảnh hình

bao nhiêu đã tàn phai

như ngày lần lữa trên tay

một góc phố nghèo, em giữ dùm tôi

dành cho mai sau trở lại

 

mặt đất bao la

ôi núi sông bát ngát tấm lòng

 

thy an   


 

THƠ CHÚC THANH

1- Ann Phong, The Female Stories, 42x50, Litho print and acrylic, 2019
Tranh Ann Phong.

 

Mộng cũ

 

Trời đem dông bão về ngăn lối

Làm cánh chim bay lạc cuối trời

Xứ lạ tình buồn như cỏ mọc

Quê nhà mộng cũ áng mây trôi

 

Chốn xưa từ độ xa vời vợi

Đã mấy lần thu ở cuối đường

Vất vả tình còn năm ngón nhỏ

Ngồi vùi tránh bóng tóc pha sương

 

Bao giờ trở lại thăm quê cũ

Ngắm những lối xưa những phố phường

Để lắng nghe lòng như nước chảy

Êm đềm ngấm xuống mạch quê hương.

 

 

Tiêu dao

 

Rẽ hoa nhẹ bước xuống thuyền

Mây bay từng dải nghiêng nghiêng sườn đồi

Mặt hồ như tấm lụa phơi

Thuyền tôi vô ý tách đôi mặt hồ

Sóng lan bờ đá xanh mờ

Lòng như ngọn gió quanh bờ tiêu dao

Hỏi thông đứng tắm nắng đào

Sống lâu có nhớ lối vào bồng lai?

 

 

Tình yêu

 

Buổi sáng nhìn mây bay

Nhớ nhau như người đói…

Chiều về nghe gió thổi

Nhớ nhau như người say

 

Tình yêu không phải lửa

Sao nung nấu tâm can.

Tình yêu không là núi

Sao tình đầy gian nan?

 

Tình yêu không phải khói

Sao lòng buồn như mây?

Tình yêu không phải rượu

Sao mắt nhìn như say?

 

Tình yêu không là lụa

Sao vương vấn như tơ?

Tình cũng không có tuổi

Sao bỗng thành thiên thu?

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ồ bé ngoan, anh biết dù bé có làu bàu vài tiếng với mẹ khi bị phá giấc ngủ nhưng rồi bé cũng mau mắn rửa mặt, đeo đèn lên đầu, tay xách bị, tay xách cây dùi sắt được ba trang bị rất tốt, và chạy ù về hướng ấy/ Đây, vườn hoa em: núi rác khổng lồ ở ngoại ô tập trung tất cả cặn bã của thành phố đông dân nhất nước/ Người phố thị dạo chơi vườn hoa xuân trăm sắc thì nơi đây em có rác rến muôn nghìn màu
ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc/ từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ / ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ / buồn đọng lại bờ sông con nước đục / nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục / đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si / một vẫy tay, một lời nói thầm thì / góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối
Bước ra vườn sau nhà / Hỏi hoa Mai nở chưa / Những cây Thủy Tiên đất / Có về kịp Giao Thừa / Ta đợi năm mới đến / Đuổi tai ương đi xa / Cầu đất trời cựa mạnh / Thay mới cả hồn ta / Hồn ta như lụa mới / Nhỏ xuống giọt xuân sương / Loang loang từng cánh mỏng / Nở tung đóa vô thường.
những giọt nến chảy dài trong cõi suy niệm / nước mắt sụt sùi trên khuôn mặt sáp trắng / chạng vạng cuối đường ngẩn ngơ cuối đời / sau bao tháng năm dài mải miết rong ruổi / bước chân tha hương dãi dầu đã mỏi / này em đây mùa thay lá đây mùa đón mưa
Những cây dưa cải xanh / đang cựa mình đón Tết trong bình / những củ hành còn hăng hăng / chờ đêm 30
Tôi trồng vườn rau lưu động. / Tập chăm chút những gì người Việt xem thường. / Tập yêu thương những gì dân tôi lơ đễnh. / Tập làm đôi điều hữu ích cho vợ hài lòng.
biết đâu chúng ta sẽ thiết tha hơn / im lìm với trái tim dừng lại / phong tỏa những mối tình quá khứ / núp sau cánh cửa mùa đông / thế giới thiếu những khuôn mặt hiền từ / mang lời an ủi cho những cành hoa nở muộn
thức dậy từ bóng tối / thấy màu sắc mọc lên trên ngọn đồi** / chúng ta là hành tinh xanh / là trái đất trở mình sau cơn tắm gội / thức dậy vượt qua những hố sâu / ngước mắt nhận anh em, nhận bạn bè / chúng ta những đứa con của Mẹ*** / không thể ngủ mê trong chia rẽ.
Ta đi vào ngõ ngách / Góc khuất của quê hương / Sẽ tìm thấy nhiều người / Mang rất nhiều vết thương / Những vết thương rất đẹp / Khi ngày mới sẽ tới / bước ra khỏi bóng tối / hân hoan không sợ hãi / hực lửa không khiếp sợ
khi phố lác đác lên đèn / dao động tắt dần / chậm và nhẹ / tiếng côn trùng da diết / ̶ ̶ ̶ em yêu hãy bay lên