Trở lại châu thổ

06/08/202211:20:00(Xem: 2943)
DC 001
Tranh Đinh Cường.


ngày trở lại em nhớ trăng cổ độ 

giọt mưa chiều thấm áo mỏng lạnh vai

bến sông xưa còn ghi dấu miệt mài

hình ảnh cũ buồn như thơ sót lại

hiếm hoi nắng chút mùa thu hát mãi

tiếng ai cười như đãi ngộ lá hoa

trong góc nhỏ chút kinh vàng ái ngại
vuốt hồn ta qua mấy chữ thật thà

 

sáng châu thổ mây qua mùa nước động

chim chóc nào im lặng giữa thinh không

mắt ai đó dõi xa nhìn sông rộng

đất lở bồi như thương tiếc ruộng đồng

ngày trở lại con dế mèn vẫn sống

trái cây hiền trông ngóng đất phù sa

em cúi mặt thì thầm cùng rơm rạ

ta khát khao ray rứt dưới hiên nhà

 

vuông đời tối mấy dòng thơ rỉ rả

biển dâu mờ nhân ảnh có phôi pha ?

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
buổi chiều / im lặng nhìn mặt hồ đầy rong / cười với cỏ cây / lá khô thiếu nước héo vàng / tơi tả như manh áo trên hình nộm...
Langston Hughes và Maya Angelou là hai tên tuổi lớn của nền thi ca da đen. Trang thơ xin bắt đầu với Langston Hughes. Ông sinh ở Joplin, Missouri, là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch. Thơ của ông kết hợp nhiều thể loại, mang đậm nét những bài hát dân gian da đen. Ông tôn vinh nền văn hóa người Mỹ gốc Phi châu trong thời kỳ được gọi là Thời kỳ Phục Hưng Harlem.
Thi thể cậu bé 16 tuổi, một trong số 42 lao động đào thoát khỏi casino ở Campuchia, được tìm thấy trên đoạn sông thuộc huyện An Phú, tỉnh An Giang, ngày 18 tháng 8...
Nếu như nốt nhạc nói rằng: một nốt nhạc sẽ không làm được âm nhạc…/ thì sẽ chẳng có bản giao hưởng nào...
Thơ của hai nhà thơ: Quảng Tánh Trần Cầm & Trần Hoàng Vy...
bầu trời đen lấp lánh những vì sao / trong im lặng của dải ngân hà / tôi nghe lời hò hẹn của thiên thu nhắn nhủ / mảnh sao xẹt đi qua khí quyển / Perséides Perséides...
Khi cán mỏng trái tim thành tờ giấy | bàn tay có thể xé rách hay nâng niu | hoặc đốt cháy một đời thành khoảnh khắc.
Ba bài thơ của nhà thơ nữ Trần Hạ Vi...
nỗi nhớ treo phất phơ trong gió / bấu víu trên tán cây / lời ca thôi thúc ám ảnh bập bùng sôi / một chút nắng chiều ray rứt / tắt dần về phía núi...
Cây sống bao lâu mới hiểu | không bao giờ khinh thường gió nhẹ | vì một hôm nó sẽ thành bão.