THƠ THÁNG TÁM

10/08/202209:16:00(Xem: 4104)
Stains with fingerprints (1864-65) - Victor Hugo (1802-1885)
Stains with fingerprints (1864-65)
của Victor Hugo (1802-1885).

   thời chết đứng

   một mảnh đất rất gầy

   một bầu trời rất nhỏ

   không đủ nuôi nấng che chở một bộ tộc

   rất khốn khó

 

   bên khung cửa rất hẹp

   chờ đợi một cơn gió

   và khi gió lướt ngang

   không chút đổi thay

 

   tưởng chừng vẫn còn ngàn-năm-đô-hộ

   và tiếp nối nhiều ngàn năm sau nữa

 

   
   loáng thoáng phía sau khung cửa rất hẹp

   là mùi và màu của vô vọng

   là vết hằn từ ngọn roi từ mũi nhọn

   là những vũng máu khô khốc

   là tiếng rên xiết là tử khí âm hồn

 


ngày lại ngày qua gần nửa thế kỷ

người người chết đứng như lũ tượng nhà mồ

 ̶ ̶ ̶  trơ trất ù lì vô tâm vô cảm

 

rồi một buổi hừng đông

đoàn người chết đứng ngẩng mặt nhìn trời

khóc và tru như chó dại  ̶ ̶ ̶  khôn nguôi.  


-- Quảng Tánh Trần Cầm  


*

 

Uống rượu với bạn

 

thời gian như chiếc xe dừng lại bên đường

vừa đi qua những ổ gà và vết nứt

hàng cây già đớn đau ngã gục

con người mang khuôn mặt lạnh buồn

lời nói bạo lực sẵn sàng tuôn ra khi bất mãn

chiều nay trời nóng bức, con chim quên hót

chúng ta ngồi bên nhau, lòng cởi mở nhưng không nói nhiều

thèm nghe một tin vui, một mẩu chuyện đẹp

hớp miếng rượu tạm cho là hào sảng

nụ cười xuyên qua dàn hoa hồng không ai hái

mái tóc nhuốm bạc và giấc mơ theo gió bay

 

người nào đó kể ta nghe thần thoại

trau chuốt niềm vui không cần chăm sóc

thành phố an lành che những lạnh lùng vô cảm

chiến tranh thù hận chốn xa 

dương cầm ai đó trôi thật nhẹ

tiếng cười và hạnh phúc vô tư

cuộc đời như trò chơi mở toang tấm gương vũ trụ

hiu hắt đâu đây chút hồn thiêng sông núi

khuôn mặt hao gầy lồng trong thiên thu

 

thất thểu nỗi buồn đông phương

trải ra trên giấy nháp và bàn phím

chút lửa ấm thắp lên từ những câu thơ đầy bụi

thoáng chốc hơn năm mươi năm phiêu bạt

như chớp qua dòng sông

và khi buổi chiều xuống thấp

chút đau ló dạng trong lòng

cũng trời đất đó sao hôm nay thấy hẹp

nỗi buồn gói trọn trong tay

đám mây tháng bảy vẫn thì thầm

tháng tám đem cơn nóng cháy khô cây cỏ 

chuyện trở về như một điệp ngữ

của viên đá lăn xuống vực sâu

 

chiều thành thị nắng vàng ngang qua lối nhỏ

ta nhìn em như nhìn mùa hè

ngọn cây xanh và những bông hồng tàn héo

cưu mang vẫn nặng

ngôn từ không thể nói ngược những điều đang sống

cho nên ta chỉ còn ẩn dụ

trên môi và trong tim…

 

– thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những câu thơ chân tình, cảm động, và xót thương của thi sĩ Trần Mộng Tú cho nhà văn Bùi Bích Hà nhân giỗ đầu của nhà văn...
Thơ của ba người: Trần Hạ Vi, Chúc Thanh, Quảng Tánh Trần Cầm...
Nguyễn-hòa-Trước là nhà thơ hiếm hoi còn làm thơ xuôi ở hải ngoại (và có lẽ ở cả trong nước). Thơ anh là thơ Ngôn ngữ. Ở đây ngôn ngữ chiếm địa vị độc tôn. Tinh tuyền. Kỳ ảo. Luôn luôn mở ra những chiều kích mới mẻ lạ lùng trong tâm trí người đọc, bởi trong lúc đọc một câu thơ, bạn sẽ không tiên liệu được câu kế tiếp sẽ là gì, nói về cái gì. Thực chất, đừng đòi hỏi thơ họ Nguyễn nói về cái gì, hãy xóa tan đi mọi định hướng, định hình cho thơ, sự vật ngoài-thơ, phi-thơ đều không có giá trị, mà hãy nhận chân Cái Đẹp của nghệ thuật do nhà thơ cống hiến. (TYT)
Thơ Trần Hạ Vi thấm đẫm nữ tính nhưng không phải vì thế mà thiếu sự can đảm dám nhìn thẳng vào những thách đố của cuộc sống hiện đại vốn phức tạp đa đoan với trăm nghìn hệ lụy. Một tiếng thơ rất mới và rất chín trong dòng thơ đương đại Việt. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
vệt nắng nằm trên cỏ / mùa hạ nóng cháy da / con sên bò dưới lá / rỉa bụi tía tô già...
chia tay định mệnh / đôi ba ngày ngồi bó gối / ngó mông lung / vàng chanh xanh chuối / ơ hờ bên màu cà tím lịm ngây dại / nơi lũ chuồn chuồn xôn xao / chực chờ thư giãn trên cụm lá sen dàn trải mặt nước...
Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác / Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi / Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói / Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời...
vẽ sự trống trải của rừng | và những ngôi nhà mới cất | vẽ bầu ozone | và những kỳ quan ta không thế nhìn tận mắt nếu đã không có những chuyến xe những chuyến bay | vẽ xã hội này với những bước quá chậm/quá xa
Có lúc thấy hồn mình như gió / Khắp đầu ghềnh cuối bãi lang thang / Song bởi gió vốn không hò hẹn / Ta thấy lòng đầy những hoang mang...
Hết "dịch" rồi anh ơi / Hãy cùng em đi chơi / Xa hay gần cũng được / Miễn sao mình có đôi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.