từ miền ký ức

8/18/202215:58:00(View: 3340)
Landscape (1927-1928) - Arshile Gorky (1872-1944)
Landscape (1927-1928) của họa sĩ  Arshile Gorky (1872-1944).



nỗi nhớ treo phất phơ trong gió

bấu víu trên tán cây

lời ca thôi thúc ám ảnh bập bùng sôi

một chút nắng chiều ray rứt

tắt dần về phía núi

khi khoảng trống tím lịm loang nhanh  

tôi dang tay ôm bắt ký ức phân tán theo cơn gió

 

trên con dốc quanh co lang thang vô định

những chùm hoa dại vàng li ti

lay theo gió

điểm nhẹ trên phông hình

chút bình yên còn sót lại trong cõi riêng tư

chốn bất biến bất dị

nơi tôi hú họa tìm tôi

rượt đuổi theo tôi

dù hoang mang chao đảo

sau đêm nghìn lẻ một

giữa vô vàn ngẫu hứng / hệ lụy / rào cản

 

phía bên kia đồi là ranh giới

giữa đêm và ngày / giữa nhớ và quên / giữa thiện và ác

trong chập choạng tranh tối tranh sáng

tôi vật vã gom góp trầm tích dần trôi từ nỗi nhớ hôm nay.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Anh còn nhớ một ngôi nhà cuối phố? Ngõ chè tàu xanh biếc lối đi quen...
Hơi lạnh đâu lén ùa về / Ngoài hiên tối đã tràn trề từ lâu...
Xác ai trong túi vải / Làm sao nhận ra nhau / Màu trắng một màu trắng / Ôi Mẹ, ôi Con đâu!
Đông đã mùa. Chiều lật bật / Cây thôi lá độ xưa vàng / Tà huy cũ. Xiêm y phơ phất...
Thơ của hai thi sĩ San Phi & Hoàng Xuân Sơn...
người chết không hót không bay không nhảy múa | con hạc mào đỏ* xếp cánh thôi mơ thôi thơ | con chó thất lạc buồn rầu
Cặp đùi này, chẳng hạn, là của em. | Vòng tay anh, trở lại ôm lấy bản thân | Ngón tay, bờ môi thu hồi | định quyền sở hữu.
Cách tân – truyền thống, sự tương phản nhờ đó thật rõ nét qua phong cách thơ, thi pháp, thi ảnh, cấu tứ, cảm xúc, trong thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, ThụyVy, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Hàn Chung, Ben Oh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Ta về một cõi tâm không / Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn / Còn yêu một thuở đi hoang / Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya / Ta đi dẫm nắng bên đèo / Nghe đau hồn cỏ rủ theo bóng chiều / Nguyên sơ là dáng yêu kiều / Bỗng đâu đảo lộn tịch liêu bến bờ / Còn đây góc núi trơ vơ / Nghìn năm ta mãi đứng chờ đỉnh cao