Nhìn lửa

27/08/202220:55:00(Xem: 4633)
1- Ann Phong, fighting for depression, acrylic, 8x8, 2019
Tranh Ann Phong.



buổi chiều

im lặng nhìn mặt hồ đầy rong

cười với cỏ cây

lá khô thiếu nước héo vàng

tơi tả như manh áo trên hình nộm

gã thông minh ngơ ngác đi vào chính trị

vòng vo ngôn ngữ 

những mị dân lấp liếm

tìm chưa ra phương án thỏa mãn môi sinh

 

buổi tối

ngọn lửa hồng bắn những tia sáng

như sao xẹt Perséides mỗi năm trở lại

rồi vẫy tay đi qua

niềm tin lóe sáng ấm lòng

hay chỉ là quang tử photon của đất trời vũ trụ 

ngàn năm không mỏi mệt

lẽ vô thường ám ảnh tâm thân?

con chó vàng lông xù thoi thóp

cuộc tử sinh vẽ ra độc đạo

ngọn cỏ cành cây rung động

trái tim người băn khoăn…

 

tháng tám hạ tàn

những luận ngữ lắng sâu tâm thức

đứa bé sơ sinh chào đời thật đẹp

như bài thơ trên tay

long lanh viên sỏi nhỏ âm thầm

mãn khai đáy biển

như cánh tường vi nở muộn

góc tường và chân mây

 

ô cửa mở ra biển

mặt trời mọc lên từ hơi thở

em hãy tìm một ngôn từ ngắn nhất

để bắt cầu cho những khoảng trống

lặng im…

 

– thy an  

(Tặng anh em Nguyễn Hoàng, 26-08-2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi | nụ cười cô lập | những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích | vẻ đẹp, tay người | giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]