Nếu: Có Nghĩa Là Đã.

29/08/202210:48:00(Xem: 2040)
302282004_10227987845419468_4555117452193789216_n
Tranh minh họa Ann Phong

 

Nếu anh yên tĩnh bằng ngôi nhà dưới gốc sồi kia

Sân cỏ xanh lẫn lòng vòng hoa tím, hồng, vàng, đỏ

Hiên nhà nghiêm trang nhưng cửa sổ biết cười

Có bàn tay mở cửa rồi đóng để lại hơi ấm,

 

Yêu buổi sáng buổi chiều khác nhau

Yêu buổi trưa thú vị dưới ánh nắng

Những giọt mồ hôi thơm mặt trời

Nhưng ý nghĩa nhất: yêu buổi tối

Khi con người biến mất chỉ còn yêu.

 

Những lúc đó:

Anh linh hoạt hơn con sóc

Bóc hạt dẻ như lột vỏ trái tim.

Em xinh đẹp không phải vì nhan sắc

Vì em thần kỳ trong thế kỷ dị kỳ

Anh yêu em không phải vì tình ái

Vì ái tình chính là em.

 

Em khờ khạo hay anh ngu dốt

Sao yêu nhau như hai kẻ thông minh

Yêu giữa cạm bẫy và gian ác

Hãy khôn ngoan nhìn không thấy xung quanh.

 

Phụ nữ đẹp nhất khi tha thứ

Xếp cất áo quần quá khứ của chồng

Vào xách tay tặng người hàng xóm

Vo tròn những trang nhật ký buồn sầu

Nhét vào đôi vú.

Như vậy khi quay về

Anh vẫn tin mình yêu em vô tội

 

Nếu tôi có thể yên tĩnh như ngôi nhà

Che chở thân thể em yếu đuối

Nếu tôi mỗi ngày mỗi sắc như bông hoa

Cửa sổ mở toang cho em cười rạng rỡ

Nếu tôi đóng lại như cửa chính vào nhà

rồi khóa chặt

không bao giờ bước ra.

 

Ngu Yên.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm