THƠ THÁNG CHÍN

01/09/202216:50:00(Xem: 3951)
20200519_035837
Tranh Đào Nguyên Dạ Thảo.



Thơ Trần Mộng Tú

 

NGÀY KHAI TRƯỜNG

                                                                                        

Tôi đứng trong sương nhìn chuyến bus

sáng nay dừng lại ở ven đường

những em áo đẹp tay cầm sách

tóc tung trong gió cùng đến trường

 

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

em viết gì giữa trang vở mới tinh

tôi vạch một đường trên trang giấy

nối tuổi già tôi với bình minh

 

Tôi vạch một đường trên trang giấy

kéo thời gian lại với tuổi tôi

kéo trường kéo lớp thời xưa cũ

kéo cả quê hương ở cuối trời

 

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

thầy vẽ tương lai trên bảng đen

em có để hồn ngoài cửa lớp

bụi phấn bay theo mỗi cánh chim

 

Tôi vạch một đường trên trang giấy

mùa thu xưa bỗng lạnh quanh đây

dĩ vãng khô như bình mực cạn

tiếng trống rung trong bộ ngực gầy.

 

Trần Mộng Tú                                                                    

 

*

 

Thơ Trần Hạ Vi

 

MẶT MỘC

 

anh yêu cô ấy ba năm

chưa bao giờ nhìn rõ mặt

cô ấy chạy trốn nhanh như sóc

gương mặt mộc của anh

ở đâu

ở đâu

 

gương mặt mộc của em rọi sáng đêm sâu

anh già rồi không còn nói yêu ai nữa

cô ấy nói yêu anh đến thiên thu

còn tình yêu của em

ở đâu

ở đâu

 

mũi kim sinh thiết quẩn quanh trong đầu

vội vã gọi em sau lần cao huyết áp

tưởng chết đi

tưởng buồn rầu

ở đâu

ở đâu

 

anh viết những lời tình bông lơn

vẫn nhớ về gương mặt mộc

em đừng buồn ông già này

chỉ trái tim vẫn còn trẻ

như ngày

không dám nói yêu

tình yêu mộc…

 

CÁT BỤI CHIA LY


bắt đầu buổi chiều bằng một bài viết của anh
cho một người tình cũ
đọc từng chữ không khóc không buồn không ủ rũ
vì chúng ta
cũng đã cũ đấy thôi

anh đã học nhiều làm nhiều sống ở nhiều nơi
yêu quen và ngủ với bao nhiêu cô gái
em là một người
trong bộ sưu tập

em đã sống ở ba đất nước ba châu lục
gặp đàn ông từ bao nhiêu quốc gia
anh là một người
trong bộ sưu tập

chúng ta đang đặc biệt trong mắt nhau
em vẫn ghen hờn khóc ngất
nhớ nhung theo từng con chữ quay quắt
chỉ vì
hiện tại gần nhất
non tơ tươi mới
cảm xúc tràn trề

cảm ơn vũ trụ bao dung
muôn mối gọi về cho ta gặp mặt
gắn kết sợi dây mỏng mảnh bền chặt
chung tiếng nói quê hương máu thịt
chung tình yêu văn chương
cho ta đi cùng
chặng ấy hai năm

cảm ơn anh cảm ơn tình
cảm ơn tất cả những người trong bộ sưu tập
chúng ta viết vào nhau hai dấu lặng
con chữ cuộn tròn phân tách
cát bụi một chia ly


FANTASY

Chúng ta ở trong nhau
Theo Tố nữ kinh
đó là đạo

Anh cảm nhận em mềm mại
Em cảm nhận anh nóng rực
Một đường ống hoan lạc
Một khúc ca vui mừng
Và cảm giác cuối cùng
Bay bổng
trống rỗng

Có người bảo em làm thơ từ rún trở xuống
Em cười bảo em viết về những nụ hôn
Những cái miệng ở trên người
Những cái hôn sâu
Như bản năng cuộc sống

Anh bảo gặp em sẽ hôn khắp người rồi 'làm yêu'
Trong tâm tưởng chúng ta gặp nhau một buổi chiều
Mùa thu. Lá rụng vàng cánh rừng nhỏ
Hương đất. hương thịt da. hương lá
Thảm cỏ giày xéo
Gót chân em hồng như một giấc mơ
Thịt da em mềm như một tình cờ
Nóng rực

Hãy kể anh nghe
Những giấc mơ thầm kín nhất. của em
Những ngón tay
Khuôn miệng
Trước sau trên dưới mái tóc bộ râu ngắn dài

Hãy kể em nghe những tưởng tượng ngông cuồng
Hoang dại nhất. của anh
Dây thừng đóng vai kèn trống
Tay miệng ngực thêm người

Chúng ta cùng cười
Trong xạc xào lá hát

Trong một buổi chiều tháng năm
Yêu nhau trên những vần thơ
Làm tình cùng chữ
Fantasy

Ở trong nhau
Đêm ngày
Sống đến tận cùng
Có phải là đạo
Fantasy

Trần Hạ Vi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng sáu mưa buồn bất chợt / đẫm đóa bằng lăng tròn giọt / vẽ luống dài ký ức / long lanh của lệ...
hắn có gương mặt vàng võ hốc hác / hai hốc mắt sâu lờ mờ đáy giếng / thêm nếp nhăn không che giấu bụi bờ...
Bây giờ, đồng nội… thảnh thơi / Còn cha với cỏ, mây trời thênh thênh / Nhiều khi con nhớ. Buồn tênh / Khói nhang ngồi đốt, ngày mênh mông ngày…
Một cõi mênh mông các cảnh giới. Cũng là một chiếc kén bé nhỏ gói bí ẩn về giấc mơ một ngày kia sẽ tung ra muôn trùng tơ quấn quít hiện thực. Một khung cửa khép với chờ đợi, với cô lẻ số phận. Một bầu trời cao rộng với những đường bay mạnh mẽ hoan lạc của cánh chim tự do. Một mặt biển bị xao động bởi những con sóng ngầm làm ngạc nhiên thinh lặng của vực sâu. Là cánh cửa được mở tung bởi ngôn ngữ như những tiếng gõ dồn dập. Là bức tường bức phá bởi sức mạnh của ý tưởng. Là con đường hiểm hóc hay mượt cỏ, những bước chân vẫn đi tới đi tới. Ở đó bạn nghe được khát vọng tìm hạnh phúc chân thực như trở về cội nguồn tâm sâu thẳm. Ở đó bạn sẽ thấy cảm xúc mình bung ra như sắc mầu của chiếc kính vạn hoa. Ở đó, những con chữ như nam châm hút cảm xúc người đọc. Ở đó, từ trường say đắm thơ mộng của Đinh Thị Như Thúy, Phạm Thị Ngọc Liên, Nguyễn Thùy Song Thanh, Vũ Quỳnh Hương.
Ngồi đây mượn chén rượu đầy / Mượn thân tứ đại về say đêm này / Mượn thêm bụi trúc gió lay / Mượn hàng liễu rủ chiều nay bên cồn...
Quân Nga xâm lăng bờ cõi Ukraine; khi tiến chiếm một ngôi làng gần biên giới, một người lính Nga trẻ, ngoài hai mươi, đã bắn chết một bà nông dân, bỏ lại đứa con thơ dại. Anh ta lật xác người chết và kinh hoàng thấy bà ta giống mẹ của mình. Khủng hoảng tinh thần, anh ta quyết ý tự sát bằng cách quăng súng, tay không chạy giữa cánh đồng trống về phía phòng tuyến của quân Ukraine, cố ý cho đồng đội bắn chết từ phía sau.Quân Ukraine phản pháo chặn quân Nga, cứu anh ta thoát chết, được đối xử như một tù binh chiến tranh.
Sao anh lại đến quê hương tôi / Từ nửa vòng trái đất xa xôi? / Biết đâu cuộc chiến tàn khốc quá / Lý tưởng hay là mộng mơ thôi...
Hôm nay mặt trời đã không muốn sáng / Bởi tiếng chim ca im bặt trên cây / Đôi mắt em thơ bỗng nhiên khép lại / Không được hân hoan mừng đón một ngày...
đêm bước qua khu phố tạp nhạp / quày quả sau cơn mưa bất chợt / gió lạnh từng chập vi vu...
mặt trời mặt trăng chiếu sáng nhân cảnh phì nhiêu / núi đồi bầu ngực vuông tròn / phập phồng hơi thở trần gian / suối sông mãi là bạt ngàn / một đời phiêu lãng / trôi theo sương khói...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.