Mùa hạ

01/10/202211:15:00(Xem: 4785)

Image_Afternoon

cúi xuống trời chiều

thấy vạt nắng xuyên qua kẽ lá

mùa hạ lao xao những ngày cháy da

sự lười biếng làm cạn kiệt ngôn ngữ

con chuồn chuồn đậu trên lá xanh thật lâu

tay vươn ra bắt hoài niệm tưởng nhiệm mầu

mặt trời mỉm cười cùng tóc trắng

giữa im lặng của gió

có tiếng thì thầm những âm ngữ thật quen

 

cỏ cây như sống lại

mùa màng hát ca trong tim em

tôi xin góp phần bằng chậu hoa vàng nở nụ

ấp ủ một chút thương yêu

tạm quên đi những cảnh đời bệnh hoạn khó khăn

câu thơ tàn đêm viết chưa xong

bỏ rơi vào khe hở đóng khung nhọc mệt

 

đâu đó có mùi thơm của cỏ

trái đất và tuổi già chào nhau qua thương yêu

nắm tay đi trên đường thẳng của tưởng tượng

Euclide mỉm cười, Einstein nhìn đồng hồ trên nóc nhà ga
sương gió trên vai nghe lạnh

bàn tay đan nhau

con đường nghiêng bóng chiều tà  

 

cây bồ đề nứt ra chút lá

nhân duyên hội ngộ rồi cách xa

rót ly rượu hồng mời bạn

một chút da nhăn trên mặt

lắc đầu không muốn nghe chuyện phôi pha

nhỏ nhoi phận người

ê a câu triết học hẹn ngày mai đọc lại

 

gom hết chữ ghi lên trang giấy

mùa thiêng liêng chút bí ẩn chợt quay về

 

-- thy an

(Tặng Tâm Huy HKQ)

 

Sống đến một lúc nào | nhìn xung quanh hết thấy con nít. | Biết ngay | hồn nhiên tự tại chết ướp trong khôn ngoan.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.