Em -- Anh -- Chúng ta -- Thiền

21/12/202211:13:00(Xem: 4239)

DTChinh_3
Tranh Đinh Trường Chinh.



"Tình yêu như lối đi của con cá, sau lưng không để lại chút gì." (Rabintanath Tagore)


Em

Hoa quỳnh nở cuối đêm. Tình yêu đến muộn tuổi. Mãnh liệt như bão nổi. Khao khát Sahara. Bụng Zigan trắng ngà. Ngày cháy lòng xích đạo. Đêm lạnh, gió lao xao. Em cá luồn trong nước. Cặp mắt bi sũng nước. Ngước tìm dấu tình yêu. Giữa cỏ và rong rêu. Mong một lần núi lửa. Sóng trào và nứt vỡ. Như cô bé mười lăm. Thuở chập chững yêu thầm. Nhìn ngực mình vừa nhú. Muốn vươn cao hung dữ. Dưới một chút chũm cau. Hỏa diệm sơn rì rào. Cho đi, cho tất cả. Không cần Xuân hay Hạ. Mỗi ngày mỗi căng đầy. Nhưng, đời chỉ là mây. Vi vu tầm mắt khuất. Mới là vó ngựa cất. Bỗng cánh chim đỏ hồng. Mới là nụ nhung hồng. Chợt đầm đìa nước mắt. Em hỏi, Trời sao tắt? Mất ngọn nến tình yêu? Giờ tuổi đã xế chiều. Làm sao tình nở muộn? Em chính là Nàng Thơ. Vào đời anh chậm trễ. Không còn chi tuổi trẻ. Ngực em đã nhăn nheo. Tay như tầu lá héo.

 

Anh

Một đời trôi du đãng. Phong sương nhuộm hình hài. Tóc bắt bụi nhạt phai. Anh sắp thành cục đá. Đá thêm một tuổi già. Chờ ngày tim lạnh nguội. Anh không còn gió thổi. Thổi tung tóe xiêm y. Cũng chẳng làm cây si. Rễ cuốn chân em ướt. Anh không còn dòng nước. Tưới mát hồn em đêm. Anh chỉ là bậc thềm. Ngồi hát bài ca cũ. Nghe giọng mình ủ rũ. Ngờ tiếng hát nghĩa trang. Ngẩng lên nhìn ánh trăng. Tiếc một thời suơng khói. Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc.

 

Chúng ta

Gặp nhau như lãng đãng. Gọi nhau trong cơn say. Ruợu không bao giờ đầy. Nến không bao giờ lụn. Giọng em, thơ vỡ vụn. Lời em, anh tan hoang. Ta hốt hoảng, chân quàng. Rung như cung đàn lỡ. Nước ở đâu vỡ lở? Sông ở đâu tràn bờ? Đất còn đâu? Bơ vơ? Chúng ta giờ mơ ngủ. Mơ mộng giữa ban ngày. Không hôn mà ngây say. Không ôm mà tay mỏi. Chưa yêu mà nóng hổi. Quờ quạng như mắt mù. Chỉ nhìn thấy thiên thu. Ôm nhau mà khóc ngất...

 

Thiền

Thôi! Bỏ! Bỏ đi! Em! Đừng cho nụ cười mềm. Đừng thêm lời ân ái. Một mai ta tỉnh lại. Em vẫn ở đầu sông. Anh bơi ở cuối sông. Giòng sông thay đổi luôn. Dù chỉ có một nguồn. Nhưng từng giây biến mất. Phút này đang rất thật. Sát na sau, giả hình. Giữa vạn tỷ chúng sinh. Ta chỉ là hột cỏ. Mộng mơ là đồ bỏ. Ý thức chỉ trong đầu. Có thực tế chi đâu? Trong cuộc đời nô lệ. Nô lệ với bản năng. Làm con người lăng xăng. Nô lệ với vật chất. Miệng nói lời tưởng thật. Nhưng thật sự nói càn. Cả triệu điều hoang đàng. Làm vui người đối diện. Còn bản thân? Hiện diện? Chỉ là muốn cho Mình. Ăn, ngủ và làm tình. Chỉ mong Mình sảng khoái. Một mai, nằm ngay lại. Hai tay chắp trên đùi. Cho một giấc ngủ vùi. Mọi vui, buồn biến mất. Em? Anh? giọt nước mắt. Rơi xuống đời lạnh tanh. Bên kia, cỏ vẫn xanh. Người vẫn làm tình đều. Những vần thơ diễm kiều. Vẫn thường xuyên nở rộ. Vẫn trên cao, thác đổ. Vậy, thôi, thôi, em nhé... Thiền đi, em!

-- Chu Tất Tiến


(Trích Tuyển Tập Thơ Chu Tất Tiến (Tập 2) sắp xuất bản.)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né
Tôi quay đi | những đứa bé còm cõi ngày mai sẽ ra sao | có thở hơi cuối cùng trong vòng tay bê bết căm hờn và nước mắt | có để lại anh trai nghiến răng thể thốt | một ngày lớn khôn trả truyền kiếp hận này