Mùa thu bỏ đi

12/22/202208:37:00(View: 3029)

Wind

mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ

ước mơ tan theo sương

xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác

như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ

con đường đưa ta về cánh đồng thiên cổ

lắng nghe những ngày mưa, những đêm gió

lạnh trong lòng

 

thị thành xám đen nỗi im lặng

những khát khao thắp lên ngọn đèn

bên khung cửa hoang vu

đam mê ca hát theo những ngón tay xoa nhẹ

những điều chưa nói hết qua môi miệng

chứa đầy ngộ nhận và giã từ

 

lật trang bí ẩn cuộc đời tìm lại dịu dàng

điểm sáng của mắt và bóng tối của hoài niệm

nhiều năm đi qua

hiền triết thánh nhân không làm sao nói hết

những điều làm chúng ta suy nghĩ

luận ngữ và câu chữ tìm mãi chưa ra trên kệ sách biếng lười

phù sa bên kia sông 

mỏi mòn trông ngóng

và quên đi

 

bóng mờ trên con đường ẩm

ta đi và ta về

vẽ vời tâm thức như chiếc lá trên sông

đong đưa bài thơ cạn ý…

 

-- thy an

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.