Thơ Trần Hoàng Vy

22/12/202219:35:00(Xem: 2586)

nhathoducba

CHAT VỚI SANTA CLAUS

 

Đêm mờ khói tuyết mù giăng

Trắng run mặt gió, vết hằn sao xa

 

Chấm xanh. Cuối dãy ngân hà

Messenger của ông già... bạc râu?

 

Xin chào Santa Claus

Chuyến xe tuần lộc về đâu đó rồi...

 

Giấc mơ của trẻ bồi hồi

Bao nhiêu quà tặng em tôi thiếu quà?

 

Bão giông, lũ lụt tràn qua

Một manh áo rách thịt da tím bầm!

 

Bà Tiên, ông Bụt... từ tâm

Từ lâu vắng bóng đã ngầm chia tay?

 

Quê nhà Phật, Chúa lắt lay

Biết ai phù trợ đêm ngày khấn trông

 

Túi quà ông có... mênh mông

Nhà không ống khói. Ông không chui vào

 

Làm gì có tất? Chiêm bao

Sáng ra mở mắt cồn cào đói cơm!

 

Mùa Noel lạnh từng cơn...

Ông như cổ tích ban ơn phương nào?

 

Cuối trời. Lặn tắt vì sao

Chat-Mail chưa kịp lời chào Santa!...

 

*

 

VỚI TRÀ VINH

 

Chiều về ghé lại chùa Âng

Hàng cây vẫn gió bâng khuâng khoảng trời

Giật mình một chiếc lá rơi

Bốn mươi năm lẻ tuổi đời hoa niên

 

Ao Bà Om nắng lung liêng

Dấu chân ngày cũ phai miền chiêm bao

Vẫn còn đứng lặng hàng sao

Cánh hoa xoay tít chiều nào vu vơ

 

Dang tay ôm gió không ngờ

Ta anh khách lạ đến giờ... lên xe!

 

– Trn Hoàng Vy

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.