Thao Thức Vĩ Cầm

29/01/202317:26:00(Xem: 2566)
có những ngày
trí nhớ biệt mù,
không làm nổi một phép tính đơn giản!
con mèo hai chân hay bốn chân?
hay có thể ba chân,
bốn cẳng,
tôi nào biết?
thứ ba và thứ bảy
có cộng lại thành thứ mười?
tôi đã có thứ mười ngàn để nhớ
một nụ hôn cũ,
rồi buồn thiu như chiếc giày rách
nằm ngửi bụi
nơi xó tối.
một con chim sẻ
nhớ mùi bông hoa cũ
bay về,
hót bâng quơ bên mái hiên
tôi nhại giọng chim
rồi bất chợt nhớ đến
con mèo có đôi mắt đen nhánh
cào xước trái tim tôi
...
con mèo đã bước qua ô cửa đời tôi
sau những vách tường rêu
loang lổ những vệt sáng
có bức tranh tĩnh vật,
những đóa hướng dương rùng mình trong cơn say,
giữa căn phòng đầy khói
nơi tôi bay lơ lững cùng hư không
nơi tôi nằm và ngắm nhìn
người đàn bà khỏa thân nghiêng
như đóa hoa trắng tinh khiết,
run trong gió
chiếc đầu tôi khô đặc tựa khối gỗ thông,
vẫn còn thơm mùi nhựa,
và dòng nhựa
như thể,
chảy âm âm trong mạch máu
có tiếng reo của những hạt phấn,
những hạt vàng lấp lánh,
rơi tàn phai,
trên mặt hồ nước cũ.
trong đêm hiu quạnh
tôi đã thấy những vì sao
có chòm thiên mã sáng đơn độc
nụ hôn ấm
của ngày cũ
reo gọi trí nhớ,
con mèo nhảy qua bóng tối
mất hút …
trên ngõ phố không ánh sáng
chỉ còn tiếng vĩ cầm đêm
thao thức
KLT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai buồn bã như người đói ăn cơm nguội, khi gần no phát giác cơm thiu. Chán hơn nữa nếu lấy vợ, gần sinh con, mới biết con của người khác. Cảm giác hôm nay như vậy. Không biết ngày mai ra sao?
vén mây tìm thơ lạc / treo mảnh tình lên cây / con chim nâu đến rỉa / thoáng chút buồn bụi bay /
Một bài thơ đầu năm của nhà văn Phạm Quốc Bảo.
Một bài thơ lung linh màu sắc và ngọt ngào âm điệu ngày đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú. Mời đọc.
một đốm sáng / hình chữ nhật phía dưới / đó là lửa của tim / nhóm lên trời mùa đông / không đủ soi chữ nghĩa / một chút hiu hắt lòng
Ai đó đã nói: thơ là tấm selfie của lòng mình, là gặp lại một nỗi niềm, là nghe và kể, là cuộc đối thoại giữa những cảm xúc... Tôi mở tập thơ đọc lời tựa do tác giả viết về việc viết của chính mình: “Viết khi thức và khi ngủ. Vì biết đâu. May ra thơ nói lên được cảm xúc của người đứng trong đêm lạnh. May ra thơ hiểu được nỗi buồn làm trũng đôi mắt những người đàn bà đen, gầy...” Chỉ đơn giản như thế khiến tôi đọc và đọc từ bài này sang bài khác. Ngày mưa tầm tả trước Giáng Sinh, mời đọc thơ "Chiều Tình Yêu" của k c Nguyễn.
Mời đọc một bài thơ trữ tình của nhà thơ Thy An.
Một bài thơ rực lửa hờn căm của nhà thơ Nguyệt Quỳnh.
Việt Báo hân hạnh giới thiệu một bài thơ mới nhất của nhà thơ Trần Mộng Tú. Chị là một trong những người cầm bút có sức sáng tạo bền bỉ nhất của văn học Việt Nam hải ngoại, từ thời người Việt mới định cư nơi xứ người cho đến ngày hôm nay. Và mặc dù trải qua chừng ấy năm tháng, tiếng Thơ chị không già, mà vẫn trong trẻo, tinh tuyền, sáng ngời hy vọng tin yêu, như bài thơ dưới đây. Xin mời quý bạn đọc cùng thưởng thức. – TYT.