Thao Thức Vĩ Cầm

29/01/202317:26:00(Xem: 2549)
có những ngày
trí nhớ biệt mù,
không làm nổi một phép tính đơn giản!
con mèo hai chân hay bốn chân?
hay có thể ba chân,
bốn cẳng,
tôi nào biết?
thứ ba và thứ bảy
có cộng lại thành thứ mười?
tôi đã có thứ mười ngàn để nhớ
một nụ hôn cũ,
rồi buồn thiu như chiếc giày rách
nằm ngửi bụi
nơi xó tối.
một con chim sẻ
nhớ mùi bông hoa cũ
bay về,
hót bâng quơ bên mái hiên
tôi nhại giọng chim
rồi bất chợt nhớ đến
con mèo có đôi mắt đen nhánh
cào xước trái tim tôi
...
con mèo đã bước qua ô cửa đời tôi
sau những vách tường rêu
loang lổ những vệt sáng
có bức tranh tĩnh vật,
những đóa hướng dương rùng mình trong cơn say,
giữa căn phòng đầy khói
nơi tôi bay lơ lững cùng hư không
nơi tôi nằm và ngắm nhìn
người đàn bà khỏa thân nghiêng
như đóa hoa trắng tinh khiết,
run trong gió
chiếc đầu tôi khô đặc tựa khối gỗ thông,
vẫn còn thơm mùi nhựa,
và dòng nhựa
như thể,
chảy âm âm trong mạch máu
có tiếng reo của những hạt phấn,
những hạt vàng lấp lánh,
rơi tàn phai,
trên mặt hồ nước cũ.
trong đêm hiu quạnh
tôi đã thấy những vì sao
có chòm thiên mã sáng đơn độc
nụ hôn ấm
của ngày cũ
reo gọi trí nhớ,
con mèo nhảy qua bóng tối
mất hút …
trên ngõ phố không ánh sáng
chỉ còn tiếng vĩ cầm đêm
thao thức
KLT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta mỗi bước qua rừng vắng / chừng tưởng như đi giữa cuộc đời / một mùa khương nhiệt xa tít tắp / chút náo huyên cầu nghe rụng rơi
ai sẽ mở cửa cúng rằm / bọn chúng ma sống / lóc vỏ cây / một bầy lặt cỏ cỏ nguỵ trang gốc / sống chui rúc trong kẽ lèn chủ thuyết
Em cứ yêu đi đâu cần chi li / yêu dung dị / tình yêu chưa hề / là xa xỉ phẩm
lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn / sớm mai nguyện cầu / kiếp nhân sinh mù mịt / mất còn trong gang tấc / những con lạch nước đen mùi bùn réo rắt kỷ niệm / những đêm trăng hoang sơ / im lặng như thơ
con giun nằm yên lòng đất co mình dưới bàn chân hung bạo / tiếng than của đồng loại thấm sâu / nghe trăn trở oặn mình / tấm thân như cỏ dại / trườn đi vào những quanh co ái ngại / con người tinh khôn nhất / nên đã đóng vai tất cả các loài thú / vượt qua bao nhiêu năm tháng
tháng mười trời mưa / tình anh là mây / đậu lại bờ này / hôn từng ngọn cỏ / gửi lời thơ bay / từng hạt sương mai / ướt tóc em dài / thấm vai hờ hững / cho hồn anh say
Độc giả nào đọc thơ Ngu Yên trong 36 năm qua (từ 1985), có lẽ cũng nhận ra, thơ của ông luôn luôn thay đổi vì luôn luôn tìm tòi, đào sâu bí ẩn của thi ca. Ông đã từng xác nhận, hành trình làm thơ là thứ yếu, mục đích lớn hơn, là truy lùng và dự đoán thơ thế giới và thơ Việt trong tương la. Ông là người thám hiểm phiêu lưu.
Thị Ngạn am một “ Góc Tùng” tự tại / Hai nẻo đường gánh vác nặng trên vai / Thân gầy gò ý chí chẳng đơn sai / Phách kim cang trong hình hài lau sậy