Buồ Thiếu n

25/06/202311:32:00(Xem: 2301)
dinhtruongchinh
"tôi đóng lại chiều" - Đinh Trường Chinh

 

‘Cái không biết’ chưa bao giờ tự hỏi “biết không?”

‘Cái dễ biết’ nghênh ngang trong bóng tối.

‘Cái biết đến nay 2023’ “Tưởng giếng sâu

                                        thả sợi dây dài,

                                        không ngờ giếng cạn

                                        thả hoài sợi dây.” (*)

Trí óc bắt đầu từ nửa khuya

Tâm tình có bản tính con cú

thức đêm,

ngủ khi mặt trời chiếu sáng.

‘Cái chưa biết’ lang thang suốt ngày.

khi đêm khó thấy cú thức dậy.

Ngày này ngày mai ngày nữa qua vô tâm

buồn ơi, cuộc sống. “Ngày buồn dài lê thê

                                  Có hôm chợt nghe

                                  gió lạnh đâu tìm về.” (**)

 

Không phải sống làm người buồn bã.

Người làm cho sống buồn.

‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’

bắt được hơi gió lạnh rùng mình

cảm được cõi trống trải

nơi con người sợ hãi. Sợ là gốc của buồn.

Buồn xuôi nguồn từ thơ ấu

càng đi càng già buồn càng nhiều.

                        “Tìm đâu

                        những ngày thơ ấu qua

                        Tìm đâu

                        những ngày xinh như mộng

                        Tìm đâu những ngày thơ

                        Tìm đâu những chiều mơ

                        Tìm đâu, biết tìm đâu

                        đâu giờ…” (***)

  

‘Cái hết buồn’ không bao giờ xảy ra.

Đã làm người, sống phải thở

Thở chính là buồn.

Chắc gì ‘buồn’ đã hiểu hết ‘cái buồn’?

 

Giờ đây, nửa khuya, tôi rất buồ.

Cảm giác của người không tìm ra nước mắt.

Bắt đầu đau đau trong lồng ngực.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,