vắng nhà | not home

23/11/202314:43:00(Xem: 6689)
ghe trong
Ảnh: từ trang fb Nguyễn Quí Đức

 
vắng nhà

 

những trái ớt chín, khô héo trên cành

bình hoa tulip trên bàn, gục đầu ủ rũ

căn phòng không màu không mùi không vui buồn

chỉ những nốt lặng, trào ra từ cây piano

đậy nắp

 

người chết không hót không bay không nhảy múa

con hạc mào đỏ* xếp cánh thôi mơ thôi thơ

con chó thất lạc buồn rầu

ngọn gió vô tâm, xào xạc

không tin nhắn

 

trên tầng mây kia hay dưới lòng đất này

chả nhằm nhò gì nữa

trong nghĩa trang tâm hồn kẻ ở

sự vắng mặt của người đi**

là phần mộ vĩnh hằng.

 

 

Nguyên Yên

----


not home

chili peppers, ripe and shriveled on the vine
tulips on the table, softly wilted
the room neither bright nor dark, neither happy nor sad
just quiet notes spilling out from the piano
lid closed

the dead don’t sing, don’t fly, don’t dance
the red-crowned crane* folds its wings, dreams no more
the dog - adrift - in soundless grief
the wind rustling - no longer
whispering

above the clouds or beneath the soil
it doesn’t matter now

in the graveyard of a soul left behind
your absence**
is an everlasting tomb.


Nguyên Yên

* ”I’d like to see you in a dream as a red crowned Manchurian crain, spreading your wings up there in a marvelleous and joyful dance…” – n.q.đ viết về cuộc-sống-sau-cuộc-sống.

** Nguyễn Quí Đức (1958–2023) passed away on November 22, 2023, in Vietnam. He was a broadcaster, writer, editor, and translator of Vietnamese-American heritage. Born in Đà Lạt, Vietnam, he came to the United States in 1975 and later returned to live in Hanoi in the fall of 2006.

 

* ”I’d like to see you in a dream as a red crowned Manchurian crain, spreading your wings up there in a marvelleous and joyful dance…” – n.q.đ viết về cuộc-sống-sau-cuộc-sống.

** Nguyễn Quý Đức (1958-2023), từ trần ngày 22/11/2023 tại Việt Nam. Ông là nhà phát thanh, nhà văn, biên tập viên và dịch giả người Mỹ gốc Việt. Nguyễn Quí Đức ra đời tại Đà Lạt, Việt Nam, ông sang Mỹ năm 1975 rồi về sau trở về sống ở Hà Nội vào mùa thu năm 2006.

Ý kiến bạn đọc
28/08/202413:59:00
Khách
Một bài thơ hay!
Cám ơn tác giả.
Ngọc Phụng
24/11/202306:03:58
Khách
Anh Đức đã biến.... tất cả biến ... trở thành không!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sống đến một lúc nào | nhìn xung quanh hết thấy con nít. | Biết ngay | hồn nhiên tự tại chết ướp trong khôn ngoan.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.