Tháng Chạp

23/12/202310:06:00(Xem: 3341)
Fog 48x48 2006
Tranh Nguyên Khai.

 

1.

Tháng Chạp

     Ngày thoi thóp

          Vòm phong rũ rượi bóng hương khê.

 

2.

Tháng Chạp

     Đàn chim thiên di xuôi nam

          Để lại đêm tối trăng cùng tiếng hát nỉ non.

 

3.

Tháng Chạp

     Mưa ký ức

          Vẫn dội về tầm tã những hoài vọng tang thương.

 

4. (Tặng Janine)

Tháng Chạp

     Giọt lệ nóng lăn tròn những nhiễu nhương

          Lời ai điếu không đủ tỏ khúc nôi ngày chia biệt.

 

5.

Tháng Chạp

     Bóng tối chưa quen mặt trần gian

          Đã biệt mù vội vã chìm sâu trong huyền tẫn.

 

6.

Tháng Chạp

     Tiếng núi ngàn gió chướng

          Gào rú trong đêm thâu. Vật vã.

 

7.

Tháng Chạp

     Không hẹn cùng tan biến cả

          Chỉ còn những đám mây trắng lững lờ trôi.

8.

Tháng Chạp

     Ôi mưa mau

          Chỉ đủ run bờ môi ướt.

 

9.

Tháng Chạp

     Chỉ còn ta ở lại bên hiên vắng

          Ngậm ngùi chợt nhớ lại thêm một lần tiễn biệt.

 

10.

Tháng Chạp

     Bàn tay tê cóng

          Lần mò tìm một lối về u cư.

 

– Trịnh Y Thư

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao và bà nhẩn nha la đà không muốn chạm mặt đất. những ngày cuối năm mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn quàng cổ. mẹ vẫy tay tôi như mọi khi và cũng như mọi khi tôi cất tiếng gọi mẹ. tôi nghĩ mẹ nghe tôi vì sau bao năm tôi vẫn ở trong quỹ đạo mẹ vẫn còn thấy mẹ lướt thướt vẫy tay từ tầng cao vào những ngày cuối năm.
Vắng vẻ công viên đìu hiu quán xá / Những con đường rưng rức gọi nhau / Chờ tiếng chân đi. Như bờ đê chực vỡ / Có tiếng nhạc về rung hoa hè phố / Ai một mình đứng hát thánh ca / Trước giáo đường im lìm khép cửa*
Nhánh mặt trời hừng đỏ / Lung linh trên cánh hoa / Hai ta trên cánh hoa / Mà chẳng hề thấy mặt
Tưởng nhớ nhạc sĩ: Lam Phương - Anh đã biết, chuyến tàu thống nhất / Chiều Tây Đô, chiều thu ấy nghẹn ngào / Nửa đời yêu em, nửa đời gian khổ / Sầu ly hương, gác vắng đơn côi. Chiều hành quân, chuyến đò vĩ tuyến Chỉ có em, con chim nhỏ, mắt người tình Đêm tiền đồn, tình như mây khói Tháng tư buồn, như giấc chiêm bao
Hỡi mặt trời, hãy chiếu sáng hơn thêm / Và cơn mưa, hãy vì tôi đổ xuống / Những giọt sương trên cánh đồng buổi sáng / Làm dịu dần vầng trán đẫm mồ hôi. / Hỡi bão tố, xin hãy thổi lên tôi / Cho tôi bay qua bao nhiêu vùng đất / Hãy mang tôi đi về miền xa nhất / Thêm một lần được nằm xuống nghỉ ngơi.
Giáng sinh 2020 thế giới ghi nhận chuyện lạ kỳ. Hầu hết các ông già Noel đều bịt mặt. Lần đầu tiên trong lịch sử, ông già thân ái bị cách ly. Mỗi năm, ông ấy mặc áo quần đỏ, mang râu trắng. Ngồi trong thương xá dưới gốc cây thông. Hô hô hô... Merry christmas ...
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886). Bài "We grow accustomed to the Dark/Quen cùng bóng tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời.
Lịch sử luôn luôn có loài chim bay ngửa. Mỗi trăm năm xuất hiện một lần. Bị ép bay sấp, chúng cùng quẫn rồi chết. Chim bay ngửa hót không âm thanh.
Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý / theo về bụi đất rợp đồng hoang / mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ / tự tình rớt lại những bâng khuâng.
ngồi đây tóc rối bời bời / xuân đông thu hạ gọi mời thiên thu / cảm lòng một chút sương mù / thấm lưng nghe mỏi tiếng ru chợt buồn.