Ước Gì

02/01/202414:51:00(Xem: 3153)
gaza children

Aya, 5 tuổi, ôm chặt con búp bê của mình nhìn lên bầu trời Gaza
tràn ngập máy bay chiến đấu từ bên trong một trường học của UNRWA (Cơ quan
Cứu trợ của Liên Hiệp Quốc dành cho Người tị nạn Palestine
ở Cận Đông), nơi trẻ em và các gia đình như gia đình Aya đang trú ẩn.
© UNICEF/UNI448738/AJJOUR



Ước gì trẻ con* không chết.

Ước gì các em được đón lên trời,

tạm thời, đến khi chiến tranh

chấm dứt.

 

Và các em sẽ trở về nhà an toàn,

ba mẹ sẽ hỏi các con 
đi đâu về? Các em sẽ đáp

thưa ba thưa mẹ
chúng con mới đi chơi 
với những đám mây trời.

 

Ghassan Kanafani | nhà thơ Palestine

 

 

*Số người chết tại Gaza qua các đợt tấn công của Israel tính đến ngày đầu năm 2024 đã lên đến trên 21,822 người, gồm đa số đàn bà và trẻ em.
Các tổ chức thiện nguyện quốc tế như Hồng Thập Tự hoặc Unicefusa hiện đang có mặt cứu trợ tại dải đất này, quý vị có thể góp phần cứu giúp tại: https://www.unicefusa.org/stories/after-brutal-year-room-hope-unicefs-impact-2023?form=FUNYADDHSLL

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mời đọc một bài thơ trữ tình của nhà thơ Thy An.
Một bài thơ rực lửa hờn căm của nhà thơ Nguyệt Quỳnh.
Việt Báo hân hạnh giới thiệu một bài thơ mới nhất của nhà thơ Trần Mộng Tú. Chị là một trong những người cầm bút có sức sáng tạo bền bỉ nhất của văn học Việt Nam hải ngoại, từ thời người Việt mới định cư nơi xứ người cho đến ngày hôm nay. Và mặc dù trải qua chừng ấy năm tháng, tiếng Thơ chị không già, mà vẫn trong trẻo, tinh tuyền, sáng ngời hy vọng tin yêu, như bài thơ dưới đây. Xin mời quý bạn đọc cùng thưởng thức. – TYT.
Thơ Quảng Tánh Trần Cầm/ Tranh Lê Thánh Thư
Chúng ta mỗi bước qua rừng vắng / chừng tưởng như đi giữa cuộc đời / một mùa khương nhiệt xa tít tắp / chút náo huyên cầu nghe rụng rơi
ai sẽ mở cửa cúng rằm / bọn chúng ma sống / lóc vỏ cây / một bầy lặt cỏ cỏ nguỵ trang gốc / sống chui rúc trong kẽ lèn chủ thuyết
Em cứ yêu đi đâu cần chi li / yêu dung dị / tình yêu chưa hề / là xa xỉ phẩm
lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn / sớm mai nguyện cầu / kiếp nhân sinh mù mịt / mất còn trong gang tấc / những con lạch nước đen mùi bùn réo rắt kỷ niệm / những đêm trăng hoang sơ / im lặng như thơ
con giun nằm yên lòng đất co mình dưới bàn chân hung bạo / tiếng than của đồng loại thấm sâu / nghe trăn trở oặn mình / tấm thân như cỏ dại / trườn đi vào những quanh co ái ngại / con người tinh khôn nhất / nên đã đóng vai tất cả các loài thú / vượt qua bao nhiêu năm tháng
tháng mười trời mưa / tình anh là mây / đậu lại bờ này / hôn từng ngọn cỏ / gửi lời thơ bay / từng hạt sương mai / ướt tóc em dài / thấm vai hờ hững / cho hồn anh say
Độc giả nào đọc thơ Ngu Yên trong 36 năm qua (từ 1985), có lẽ cũng nhận ra, thơ của ông luôn luôn thay đổi vì luôn luôn tìm tòi, đào sâu bí ẩn của thi ca. Ông đã từng xác nhận, hành trình làm thơ là thứ yếu, mục đích lớn hơn, là truy lùng và dự đoán thơ thế giới và thơ Việt trong tương la. Ông là người thám hiểm phiêu lưu.