Thơ Trần Hoàng Vy

25/04/202410:49:00(Xem: 2849)

saigon

Lạ
i nh Sài Gòn

 

Tháng tư. Lại nhớ Sài Gòn

Những con đường cũ. Chẳng còn tuổi tên?

Sài Gòn. Cái nắng chênh vênh

Hàng sao kỷ niệm. Giờ quên? Lặng buồn

 

Mái trường. Mưa lá me. Buông!

Chùm bông phượng đỏ. Ve tuôn giọng sầu

Cánh chim mùa cũ. Bay đâu?

Những tà áo trắng, qua cầu bặt tăm.

 

Ngày xưa. Thân ái. Xa xăm

Chén chè Hiển Khánh. Ly kem Hải Phòng

Phố Bonard, chiều thong dong

Tay trong tay bước theo dòng người qua

 

Eden, rạp Rex, Tam Đa...

Nụ hôn vụng dại. Phòng trà Bồng Lai

Trưa Khai Trí tìm thơ ai

Phong thư vội vã riêng hai đứa mình.

 

Tháng tư. Khép những chuyện tình

Cơn mưa bất chợt. Rùng mình. Chớp giăng

Người chen nhau. Bến Bạch Đằng

Em ngây thơ. Chiếc khăn rằn quấn vai!

 

Sài Gòn. Buông thõng đôi tay

Bùng binh Lê Lợi. Tượng đài lệ rơi

Áo bào một thuở tả tơi

Ngổn ngang đường phố. Ta ơi khóc buồn

 

Bến Thành. Cửa khép, gió suông

Bàn chân đi mỏi. Mấy đường lang thang

Về Sài Gòn. Nghe hạ sang

Tiếng ve khóc nghẹn. Nước tràn ngõ xưa...

 

Sài Gòn. Nhớ suốt đêm mưa

Người trăm năm cũ mới vừa hôm qua…

 

 

Nhng vn thơ cũ

 

 

Tháng tư buông xuống chùm hoa phượng

Là cỏ sân trường đẫm máu khô!

 

*

 

Kể từ năm đó em thôi học

Biển sóng trùng dương khóc xác người?

 

*

 

Phố cũ tôi về con mắt lạ

Hẻm xác xơ gầy. Vắng áo xanh.

 

*

 

Châm hoài điếu thuốc tàn không cháy

Giấy quấn khê nồng. Ướt thuốc rê!

 

*

 

Uống ly bắp cháy, cà phê dão

Vô vị, nên ngồi, đứng. Chẳng yên?

 

*

 

Mai mốt lên rừng. Kinh tế mới

Trồng ngược hom đời. Thân dế giun

 

*

 

Tiếng loa khạc đỏ ráng chiều

Mười năm bám trụ, nửa tiều, nửa nông...

 

– Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mẹ tôi hương vị trên đầu | mùi thơm nấu nướng thấm vào tóc da | cá tôm, hành tỏi, thịt thà | tóc búi, vài lọn lòa xòa đong đưa | giặt giũ, mài cọ, sớm trưa | năm con tắm rửa vẫn chưa vừa lòng | dọn dơ lau bẩn đời chồng | kiên trì giữ sạch nhà trong sân ngoài.
Thơ của hai thi sĩ Trần Hoàng Vy & Đào Văn Bình...
Kỷ niệm bầm dập không còn nhức nhối. | Con chuồn chuồn xẹp lép khô rang | Mất mát lâu ngày quen dần. | Thở nhẹ. | Ly tán không còn mấy quan tâm. | Nó bay thành bụi. | Đời không phải hợp rồi tan. | Chỉ còn vết vàng đọng trên giấy.
tôi khua lồng ngực và lắc trái tim | đó, nỗi buồn bực không suy suyển | mùa xuân hoa mọc | cỏ dại mọc nhanh hơn. mọc nhanh hơn. và mọc nhanh hơn
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Thy An
… Đã bao năm rồi, biết bao nhiêu nước chảy qua cầu, có quá nhiều điều để không thể nào quên. Ngay trong tù đày, những hình ảnh hồi tưởng chưa bao giờ là cuộc duyệt binh vĩ đại đầy màu sắc và ồn ào của ngày Quân Lực; mà luôn luôn là những bước chân diễn hành thầm lặng của một tiểu đội lính vô danh ở ngày giờ cuối cùng của một thành phố trước khi mất tên Sài Gòn. Người chuẩn úy ấy bây giờ ở đâu, trong một trại cải tạo nào, còn sống hay đã chết, số phận những người lính can đảm kỷ luật tới giờ phút chót ấy bây giờ ra sao, cũng không ai được biết. Liệu có thêm được một dòng chữ nào giữa những trang quân sử viết dở dang để nói về cuộc diễn binh kỳ lạ cấp tiểu đội mang biểu tượng hào hùng của quân lực ở ngày giờ cuối cùng trước khi cả toàn quân tan hàng rã ngũ... (Ngô Thế Vinh, trong tập truyện Mặt Trận Sài Gòn.)
giữa tràng thiên lâm lụy | biển lớn dậy con đò | sông bức về ngạ quỷ | trôi xám nỗi buồn tro
chiếc buồm rách nằm trêu nắng | những đợt sóng li ti nhìn chúng tôi bực tức | nửa thế kỷ | buông đi và siêu thoát
Thơ về Tháng Tư của hai thi sĩ Nguyễn Hàn Chung & Trần Yên Hòa.
LTS: “19 Hè 72” là một bài trường ca của nhà thơ Ngu Yên viết về chiến tranh Việt Nam với những hình ảnh thống khổ và chết chóc đau thương do chiến tranh gây nên. Và để tri ân người lính Việt Nam Cộng Hòa. Khác với những trường ca thường thấy trước đây, nhà thơ đã kết hợp một cách sáng tạo giữa thi ca với tài liệu từ những trang bút ký, hình ảnh chiến tranh, ca khúc, thậm chí quân sử, để thơ không chỉ là những câu chữ thuần túy nữa, mà là một bức tranh linh động và xúc động khiến người đọc không khỏi bồi hồi khi đọc, dù những điều được nhắc đến trong bài thơ xảy ra cách nay đã trên nửa thế kỷ. Việt Báo trân trọng giời thiệu.