Thơ Trần Hoàng Vy

25/04/202410:49:00(Xem: 2867)

saigon

Lạ
i nh Sài Gòn

 

Tháng tư. Lại nhớ Sài Gòn

Những con đường cũ. Chẳng còn tuổi tên?

Sài Gòn. Cái nắng chênh vênh

Hàng sao kỷ niệm. Giờ quên? Lặng buồn

 

Mái trường. Mưa lá me. Buông!

Chùm bông phượng đỏ. Ve tuôn giọng sầu

Cánh chim mùa cũ. Bay đâu?

Những tà áo trắng, qua cầu bặt tăm.

 

Ngày xưa. Thân ái. Xa xăm

Chén chè Hiển Khánh. Ly kem Hải Phòng

Phố Bonard, chiều thong dong

Tay trong tay bước theo dòng người qua

 

Eden, rạp Rex, Tam Đa...

Nụ hôn vụng dại. Phòng trà Bồng Lai

Trưa Khai Trí tìm thơ ai

Phong thư vội vã riêng hai đứa mình.

 

Tháng tư. Khép những chuyện tình

Cơn mưa bất chợt. Rùng mình. Chớp giăng

Người chen nhau. Bến Bạch Đằng

Em ngây thơ. Chiếc khăn rằn quấn vai!

 

Sài Gòn. Buông thõng đôi tay

Bùng binh Lê Lợi. Tượng đài lệ rơi

Áo bào một thuở tả tơi

Ngổn ngang đường phố. Ta ơi khóc buồn

 

Bến Thành. Cửa khép, gió suông

Bàn chân đi mỏi. Mấy đường lang thang

Về Sài Gòn. Nghe hạ sang

Tiếng ve khóc nghẹn. Nước tràn ngõ xưa...

 

Sài Gòn. Nhớ suốt đêm mưa

Người trăm năm cũ mới vừa hôm qua…

 

 

Nhng vn thơ cũ

 

 

Tháng tư buông xuống chùm hoa phượng

Là cỏ sân trường đẫm máu khô!

 

*

 

Kể từ năm đó em thôi học

Biển sóng trùng dương khóc xác người?

 

*

 

Phố cũ tôi về con mắt lạ

Hẻm xác xơ gầy. Vắng áo xanh.

 

*

 

Châm hoài điếu thuốc tàn không cháy

Giấy quấn khê nồng. Ướt thuốc rê!

 

*

 

Uống ly bắp cháy, cà phê dão

Vô vị, nên ngồi, đứng. Chẳng yên?

 

*

 

Mai mốt lên rừng. Kinh tế mới

Trồng ngược hom đời. Thân dế giun

 

*

 

Tiếng loa khạc đỏ ráng chiều

Mười năm bám trụ, nửa tiều, nửa nông...

 

– Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.