dòng sông

08/08/202417:18:00(Xem: 2775)
BONG_CHIM
Tranh Đinh Trường Chinh 

 



một người quen của tôi vừa ra đi

băng dòng sông không thể nào trở lại

bên kia bờ

trăng không lên, sao không soi, mặt trời không rọi. trong lặng yên tuyệt đối đám côn trùng làm công việc của mình

 

ra đi

không một lời

biến mất giữa thinh không

bỏ cuộc sống mà đôi mắt mù lòa của chúng tôi thấy là hoàn mỹ

bỏ người thương, người yêu, câu hỏi lập đi lập lại

khoảng trống lấp không đầy với ngàn ân hận và tiếng nấc dài cả một đời người

 

bên này bờ, hôm nay

tôi thẫn thờ nhìn dòng sông chảy chậm

trong hoàng hôn nhá nhem mặt nước đen một màu đen sâu thẳm

lây lan, truyền nhiễm

tiếng ếch khàn giữa lùm cây biến dạng

khóm hoa dại vàng hơn nắng giờ rủ đầu không nhận ra nhau

 

bên này bờ, chim vạc ăn đêm

đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ

những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ

bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng

cuối cùng của mọi sự

chỉ một chuyến đi

 

tôi muốn la to, đừng, đừng tin

muốn ném một hòn đá muốn làm tung bọt nước thay cho lời trách móc

bóng tối, chim đêm, tôi bất động

vả rồi tĩnh mịch vỡ với một tràng tiếng kêu ai oán như tiếng khóc

trút nỗi lòng

chim vỗ cánh bay đi

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi