Phơi Phới Chừng Nào

29/09/202407:51:00(Xem: 1782)
tranh for hxs
Tranh Hoàng Đăng Nhuận

 

1.

Nắm lá phơi

          Mùa râm ran

Trời ấm ức nắng thu

Vang

Hồn 

Đồng

Nhập vào thiên địa sương không

                                 Lật

Chút bóng bẩy

         Đi rong cùng người

Thơ

Nằm chờ ở dạng rơi

Trước khi vàng ập xuống

Khơi vơi

Xếp quyển lại chương kỳ khu

Lắng nghe âm thoại hát mù kinh thi

Làm chi

          Khí thế làm chi

Làm thơ với một chút gì

Rỗng rang

Một cánh đồng vừa đi ngang

Mùi rơm nhật hạ

Chứa chan men nồng

Đời có những lúc ngó mông

Chỉ là quạnh với trăng hồng chưa lên

 

 

2.

Một bút tâm chưa vững bền

Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa

Rừng bỏ đi lúc canh khuya

Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm

Mùa lũ đùn một cánh chim

Ủ rũ

Rét mướt

Im lìm mộ bia

Đá trôi xuyên một lời thề 

Ngơ ngác

Chậm lụt

Bên kia lụn tàn

Ai báo đời một que nhang

Hồn quê

Đóm đỏ

Truy oan thị thành

Từ đất bụi tới lầu xanh

Cái nắng thắt cổ trên cành nhựa khô

Thôi trăng đắp một nấm mồ

Tình xuyên kẽ lá

Dại khờ tái sinh

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

cuối tháng 9, 2024

Tôi về thăm Việt Nam, mang theo nắm tro Mỹ. | Khi rời Việt Nam, mang theo nắm tro Việt. | Ghé Nhật du lịch, mua hũ cốt thủy tinh | Trộn lẫn hai loại tro, thử nghiệm.
trống đánh trống đánh trống đánh | thùng thùng thùng thùng thùng thùng | cái rỗng khoét trời một lỗ | địa đàng này em cứ thung dung
dâu bể trôi qua như quyển sách | trang giấy vàng - ký ức ngủ quên
những con chim nhàn nhã | bên tán cây rễ xoắn gầy gò | nơi tôn nghiêm mùa thu | tiếng ai cười như chuông đổ
Em bắt đầu ghen với những khoảng trống của tôi | Khoảng trống tôi không hề hiện diện | Ngay cả một bệt màu để quên cũng đã được thu dọn | Chỉ còn tiếng sực tắt của những thanh trường canh | Báo động ngày sắp cạn nước.
từ tế bào da linh thể hóa khói tan vào hư không | cuồng chạy theo hổn hển nắm bắt | mở bàn tay trôi ra bóng ta khật khùng ngả ngớn
Chim một đôi | Lẻ một bạn | Trăng một chiếc | Niệm mình trăng
Tôi ở đây xa dăm ngàn cây số | Trái tim tôi trôi mãi chẳng tới bờ
Một khuôn mặt lành | Sao đời dị dạng | Đêm tha khúc quành | Vào ngày hạn hán
ánh lửa bếp lò bà ngoại đốt | tiếng chim ban sáng hót trong hồn | ba ngàn cánh cửa vào thế giới | giấc mơ mọc cánh chọc trời
tôi từng cô độc nhưng hiếm khi cô đơn | tôi đã thỏa mãn cơn khát của mình | ở cái giếng của chính tôi | và rượu đó thật ngon, | là thứ ngon nhất mà tôi từng uống