Thơ Ngu Yên

01/10/202420:04:00(Xem: 1683)
ai ăn não đây
Ảnh minh họa



“Nóng hổi! Ai ăn não đây!”

 

Người chết mỗi ngày ít hơn người sinh ra.

Người ăn suốt ngày nhiều hơn người suy nghĩ.

 

Có bàn tay chỉ để mọc ngón.

Có bàn tay mọc cánh bay cao.

Có ngón chân chỉ kỳ mài cắt tỉa.

Có ngón chân giẫm nóng bỏng chông gai.

Có trái tim suốt đời bay phi cơ trốn tình ái.

Có trí tuệ mê vật chất xin giấy phép thiêng đàng.

Ai thở đời không có hối hận? rồi lặp lại.

Ai bước đời không đến cõi già? rồi làm trẻ.

Ai đứng đời địa chỉ nhà quàn? đừng sợ, hát lên.

Ai chưa đến tên trong danh sách đó? đổi tên.

Làm người khôi hài, đòi hỏi nhau nghiêm túc.

Bắt buộc nhau luật lệ.

Yêu thương nhau trả giá từ xu.

 

Sinh ra để chết - nhiều người sinh ra.

Ăn để đi cầu - nhiều người ăn luôn não.

 

 

Tro Cúng Nào Cũng Lạnh.

  

Tôi về thăm Việt Nam, mang theo nắm tro Mỹ.

Khi rời Việt Nam, mang theo nắm tro Việt.

Ghé Nhật du lịch, mua hũ cốt thủy tinh

Trộn lẫn hai loại tro, thử nghiệm.

 

Bất kỳ da màu gì

Kỳ cọ sẽ ra tro

Bằng chứng của chất chết.

Bất kỳ lòng người nào

Nhìn kỹ đều có tro

Cân đời sau nặng nhẹ.

Bất kỳ sống thế nào

Cuối cùng chỉ còn tro.

Đáng giá bao nhiêu?

 

Mỗi sinh nhật, tôi quan sát hũ tro.

Không thấy khác chút nào.

Mai kia hũ đất cúng

Mỹ-Việt lạnh như nhau?

 


Mù Không Thấy Kẽm Gai.

 

Ngày xưa có hai mắt. Bây giờ còn một.

Con kia bị nhiễm trùng trốn đi.

Bỏ lỗ trống chứa chiêm bao thất lạc.

 

Một con nhìn nửa đời, nửa người, nửa tình yêu.

Thấy một nửa phải chăng là thấy?

Mắt bên ngoài không thấy mắt bên trong.

Người luôn chăm giữ mắt bên ngoài.

Mắt bên trong phần đông hư hỏng.

Khốn nạn cho ai đui bên trong.

May tôi còn một mắt

May thấy được một nửa

Chân đi được nhờ mắt thăng bằng

Chột dễ chạy hơn mù.

Vậy mà đám mù tung hoành khắp nơi.

Là chủ nhân đám sáng mắt.

 

Hôm qua con mắt còn lại đau khẩn cấp

Vì thấy kẽm gai đâm xóc nắng trời.

 

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em một đời quanh quẩn giữa bông hoa Báo Xuân, con Chim non, con Ve Sầu, | con Chuồn Chuồn Kim con Giun đất… và ngất ngây rượu Mận | Em không tìm ra em
mùa đông đem lại chút bão giông | hát ca một đời hao hụt | hôm qua và ngày mai | thế giới vỡ tung trước mắt
Sống đến một lúc nào | nhìn xung quanh hết thấy con nít. | Biết ngay | hồn nhiên tự tại chết ướp trong khôn ngoan.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn