Lục Bát Mùa Thu

03/10/202408:42:00(Xem: 1557)

 

Khanh Trường Phục Sinh
KHÁNH TRƯỜNG - PHỤC SINH II (RESURRECTION II) # 3

 

 

Thu phai

 

Ngỡ

Ta phiêu dạt giữa đời

Cánh chim bạt gió

Cuối trời

Chân mây

Long lanh

Đọng giọt lệ này

Còn

Đôi mắt ướt

Vơi đầy

Quạnh hiu

 

Ngỡ chừng

Quên nhớ đã nhiều

Chỗ ngồi xưa

Phủ liêu xiêu

Lá vàng

Tháng năm

Bụi giũ bàng hoàng

Trong thênh thang lặng

Là mênh mang buồn

 

Gầy trơ

Từng ngón tay suông

Có gì đâu

Chỉ giọt mưa tuôn 

Ngậm ngùi

Gõ vào ký ức

Bời rời

Khua lên nỗi nhớ

Cho bồi hồi

Đau

 

Ngỡ

Trong tiếng gió

Xạc xào

Nghiêng chùng bóng thẫm

Một màu tà huy

Thời gian

Lắng lại những gì

Mà trên lối nhỏ

Xanh rì

Rêu phong.

 

 

 

Thu

Của kiếp người 

 

Đục trong

Một bến nước này

Nghiêng nghiêng

Giông

Bão

Đôi vai trĩu oằn.

 

Cũng đành

Một kiếp hổng nhan

Một mình

Với những đa đoan

… Một mình

Thấp cao

Từng bước chông chênh

Ai dìu em

Qua gập ghềnh

Trần gian

Ai ru em

Khúc muộn màng

Vỗ về em

Khúc lỡ làng

Xót xa.

 

Đôi khi

Ôm mặt khóc òa

Đứng trong mưa lạnh

La đà

Gió lay

Thèm nghe

Hơi ấm vòng tay,

Lời thì thầm…

Chỉ

Là đà gió bay.

 

Gỡ

Từng tờ lịch,

Cho ngày

Qua đi

Hết những đắng cay

Cõi đời

Qua đi

Bao nỗi ngậm ngùi

Để dòng nước mắt

Cùng người

Tiễn nhau

  

 

 

Thu tím

 

Về nghe

Bất chợt mùa thu

Có màu lá đổi

Rực ngang góc trời

Mây trắng

Trong mắt trông vời

Nhớ người áo trắng

Ơi,

Người xa xưa.

 

Vu vơ

Từng ngọn gió đùa

Vờn trong lặng lẽ

Tóc lùa

Trên vai

Chẳng còn xanh

Sợi vắn

Dài

Thời gian

Như bóng câu

Bay,

Cho dù…

 

Ừ thì

Vẫn là mùa thu

Sao nghe lạ lẫm

Mịt mù dấu xưa

Nhớ thương

Nhớ mấy cho vừa

Một màu thạch thảo

Nhẹ đưa

Trong chiều

Tím hoang vắng

Tím cô liêu

Rưng rưng

Từng đoá hoa

Man mác buồn

Lặng cùng

Muồn muộn chiều hôm

Nghe rất khẽ

Thoáng hương thơm

Bên thềm

Vườn hiu hắt

Bóng tối chườm

Có con đom đóm

Lạc loài bay ngang.

 

Với tay

Khêu ngọn lửa tàn

Sưởi cho ấm

Một chút buồn

Lênh loang


 
 

Biển Cát 

( SC )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.