như lời vụn

08/12/202411:12:00(Xem: 2162)

 

              where lips can’t drink / so memory must”  ̶ ̶  Leonard Cohen (1934-2016)

 

je-dis_Adrien-Dax-(1913-1979)
Hình minh họa: Je dis, Adrien Dax (1913-1979);
nguồn: wikiart.org https://www.wikiart.org/en/adrien-dax/je-dis/

 

 


1.

vô tình tôi vượt đèn đỏ

nàng bất bình: "cà chua"

tôi chê mình nặng hơn: "hủ lô"

 

2.

đó là cuộc xung đột bất biến

giữa răng và lưỡi

cám ơn thứ thuốc an thần mới

 

3.

không hẹn mà gặp bài thơ trong ngăn kéo

đã được viết từ rất lâu

giờ năn nỉ xin được bỏ quên

 

4.

hẹn mà chưa gặp

xin lỗi còn kịp chăng?

không một cột mốc trong tầm với

 

5.

một tôi hốt hoảng

một tôi phang ngang

đêm càng sâu càng hoang mang

 

6.

dường như tôi đã qua khu phố

không đời này thì cũng một kiếp trước nào đó

vẫn nhớ những bậc thềm và bức tranh tường  

 

7.

con cóc trong hang

nom bún mắng cháo chửi

gật đầu: “nghệ thuật không lý thuyết”

 

8.

người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh  

con cóc nhảy ra và ngồi đó  ̶ ̶ ̶  vừa lắng nghe

vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”

 

9.

nhiều năm trước tôi thuê phòng tầng dưới

luôn trằn trọc mất ngủ cả đêm

nghe tiếng giường nệm kẽo kẹt

 

10.

nay bù lại  ̶ ̶ ̶  nếu không là trả thù

tôi ở tầng trên

nhất định kẽo kẹt suốt đêm  ̶ ̶ ̶  nhất định

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.