50 N ĂM S A U

06/04/202519:30:00(Xem: 3348)
Andy Warhole
Andy Warhole

 

 

30 THÁNG TƯ 

 

 

bỏ đi hòn đá cuội 

bỏ đi một dúm đất

bỏ đi một màu cờ

bỏ đi bỏ đi

mà bỏ đi đâu 

mà bỏ đi sao đành

 

bỏ đi một tâm thần

bỏ đi một bại xuội

bỏ đi một cụt què

bê bết một càn quét 

lại bỏ đi bỏ đi 

 

không về nơi đã bỏ 

không bỏ một thề nguyền 

thì chết như đã sống

bỏ đi một sinh tồn 

 

 

CÙNG TRANG LỨA

 

 

Hết chiến tranh

Chúng ta già hơn hòa bình 

À. thì diễn biến nào

Cũng tới hồi lạnh tanh

 

Nhìn xem vỉ bắp nướng

Mẹ quạt đời mỏi tay

Những ngọn đèn thất sắc

Vẫn rọi xuống cầu đường 

Chiếc vòi rồng mắc cạn 

 

Chúng ta nghe động đất

Nhưng chưa biết động lòng

Những của ăn thừa mứa

Chưa bằng một cọng lông

 

Hòa bình hết lợi lộc

Thì khai mào chiến tranh

Chiếc mồng gà đỏ chóe

Chúng mình

Em và anh

 

 

 

THUA ĐƯỢC 

 

 

Bên nào cũng thắng

Ta thua

Thụt lùi bá thở

Chạy đua phát cuồng 

 

 

THÁNG TƯ, HỒI THỨ. . .

 

 

Tôi khai tử à         [? ]

Ồ không

 

Tôi vẫn sống tận giờ này

Răng và tóc

Óc.                                  và mắt

 

Tháng tư nào

Tôi không

[Nhớ]

 

Tôi Việt Nam

 

 

 *

THANH NIÊN



Khóc tới vực đời
Rỏ xuống đen thẳm
Lịm dần cơ ngơi
Sáo hồn đã ngậm

Vi vu cành lan
Gió tràm muối đá
Phơ phất bên đàng
Niên thanh tàn tạ

Dây đã quấn leo
Quận về chi chít
Đi riết một lèo
Thân thồ tối mịt

Em cứ bịt mắt
Thấy. không thấy gì
Kẻ gian bịt mặt
Địa hình lụy bi

Đường cong của chữ
Gánh nặng hai đầu
Khúc gầy củi lẻ
Trắng ởn khô lâu

Con đường hủy diệt
Trứng nước bóp chết
Loăng quăng ngoài rừng
Suối nguồn cạn kiệt

Hãy khóc đi em
Giọt mắt cò lả
Núi đồi bóc tem
Đất mình biển lạ


)(
h o à n g x u â n s ơ n
27.2.24
dự phóng tháng 4

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thả lỏng hết canh đời nhức nhối / vành đai nghiệt ngã của thông đồng / cái chết. niềm đau chìm thất lạc / một thoáng tâm thiền nơi ngộ không
thở lên cầu lộng chân mây/ loa xa nhánh nữa cởi vai sông triền / từng say đắm rượu bách niên / cây nhân gian sẽ nhện phiền muộn giăng / bím thư sinh bới lọn mầm / lưới yêu mị chải lệch tâm lược ngà / nhá nhem đóm lội tịch tà / cái hôn ám cũ tách ra giữa vời
Một nhà phê bình văn học ngoại quốc đã nói đại ý: Nếu các nhà thơ hiện đại không có độc giả, họ có thể tạo ra độc giả. Đây thuộc vào phần lớn thi tài của nhà thơ. Để có được một bài thơ ra thơ, nghĩa là, được sinh ra từ cảm xúc thực, có sự mới lạ của chữ và nghĩa, và ít nhất là có nhạc thơ. Thơ hiện đại có khi nghiêng về lý sự mà coi nhẹ cảm xúc. Làm thế nào để một bài thơ triết lý, suy tư, gây được rung động Thơ nơi người đọc? Thơ Nguyên Yên có một gợi mở như thế. Thơ của cô trầm tĩnh, đầy những suy tư triết lý, và táo bạo một cách sáng suốt để không phá đi thẩm mỹ từ của thi ngữ. Cô tôn trọng thi ngữ, cô triết lý bằng cảm xúc thơ (là khi trái tim phỉnh cái đầu… ), và vì vậy dòng thơ hiện đại của cô bật lên được nhạc chữ rất riêng của thơ tự do, đọc lên, có được cảm xúc đọc một bài thơ, cảm được cái mới lạ của chữ, nghĩa, hình ảnh. Suy tư mà vẫn ánh lên nét thơ mộng, lãng mạn, đặc biệt là những bất ngờ ở cuối bài thơ. Đó là những yếu tố mà thơ Nguyên Yên đã chinh phục được người đọ
tôi xòe bàn tay gọi màu vàng / gọi màu cam màu đỏ của ráng chiều. gọi màu xanh của mây trưa. ôm hôn những cánh mỏng phía trên đầu gió / nhưng trái tim tôi không quyền phép bàn tay tôi quá nhỏ / đóa hoa không màu
tháng hai/ ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra/ như ân huệ sót lại của đêm/ người con gái ngồi cạnh bàn hoa/ nhớ trăm điều cổ tích/ ngón tay mân mê/ trên những trang sách cũ già...
"Chén rượu này rót xuống/ tạ ơn đất bao dung/ chén rượu này ngửa mặt/ tôi chuốc mình,Tân Xuân. -- Những câu thơ trầm buồn trong bài thơ "khai bút đầu năm" của nhà thơ Trần Mộng Tú, mang phong vị mùa Xuân nhưng vẫn man mác nỗi sầu xa xứ.
bềnh bồng tiếng hát ngợi ca xuân quê hương thanh bình / một thoáng nghe chừng tâm can tỳ phế thận đau nhói / gợi nhớ những cảm xúc chông chênh ngậm ngùi chới với ̶ ̶ ̶ sóng sánh trong ảo giác mất thăng bằng buổi giao thời
Nén nhang ngày Tết sao mà thơm/ Khói bay vào mắt làm mắt buồn/ Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ/ Tuổi con đã hiểu lệ như sương. -- Những câu thơ ngày Tết không vui, mà buồn vì rưng rưng trong khóe mắt là màu thời gian...
em dáng mới tháng giêng về ngụ/ giọt bích ngần thư thái vô ưu/ ngày nguyên đán phô nguyên lời gió/ tóc thơm mây rạng rỡ ca từ
Trong mơ tưởng của tôi/ Âm thanh những sợi mỏng nhịp nhàng. Neo trên cùng một nhịp. Ngày và Đêm. Giấc mơ và thành tựu. Anh và em./ Trong mơ tưởng của tôi / Ánh sáng rực rỡ sóng, run trong ngực viên đá bổn mạng đại dương xanh. Nhốt vào sâu thẳm tiếng đập sóng gió. Tôi trôi. Phập phồng điểm hẹn. Nhịp vui trái tim đẩy dòng chảy thời gian rộn ràng trong mạch máu./ Trong mơ tưởng của em. Thương khó một mùa gặp gỡ. Dẫu bước chân em giờ như chiếc lá khô lăn theo năm tháng. Mộng mơ là cuống mỏng manh. Nuối nhìn mắt gió.