chút tháng tư | qua khung cửa mùa xuân

01/05/202517:59:00(Xem: 1425)
ann phong oil spill
Minh họa ANN PHONG

 

chút tháng Tư

 

tháng tư

có chút mưa ngoài vườn

lá hoa nói lời đầm ấm

như trái tim tình nhân mở rộng

 

tháng tư

có chút lệ trong lòng

xen qua khe hở

thấm ướt những thất thập mông lung

 

tháng tư

có chút chữ trên giấy cũ

hình ảnh chưa nhạt phai 

sợi tóc bạc thương thân ngày gió

 

tháng tư 

có chút đời lãng mạn

trái tim cằn cỗi nhìn trời mây

ký ức ngoi lên réo gọi

 

tháng tư 

có một chút gì 

thật nhớ thật thương… 

 

thy an 

cuối 04-2025

*

qua khung cửa mùa xuân


qua khung cửa

tôi thấy mặt trời và hàng lá xanh

như che giấu những bí ẩn

của buổi sáng mùa xuân cởi mở

 

tháng tư thức dậy

nghe một chút mỏi mòn

khát khao cháy lên như que diêm

soi sáng khe đời hôm nay sao mềm dịu

một lời cho sông một lời cho núi

một lời cho bước chân về vội

một lời cho bàn tay vẫy đưa

 

rồi nghe những tin thời sự

buồn bã lướt qua cỏ cây

bạo lực vẫn lan tràn

nước mắt rơi xuống đại dương chuyển động

kể lể cùng bạn già những chuyện nắng mưa

quơ tay vui đùa

thế giới tung tăng như con chim nhỏ

không đầu không cuối

 

có phải mùa xuân lững thững trở về?

tưởng tượng ngàn hoa nở trong tim

nhân ảnh nhảy mừng và ca hát

bên xác người im lặng

người đàn bà đọc kinh

tôi sẽ nhớ về ngọn đồi lộng gió

một chút tình thật khẽ

đậu lên giấc mơ thật ngắn

  

nụ cười của ai đi ngang quá khứ

hoa vàng hé nụ bên tường rêu

hoang dã những chậu sành rạn nứt

có điều gì đổi thay

hay mùa bình yên vẫn qua phố nhỏ ?

tự do đem lại hương tình yêu

thật nhỏ thật êm đềm

như trăm năm cổ tích…

 

thy an – 04-2025

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im