TRÔI | SÉJOUR

26/07/202515:16:00(Xem: 1087)
Jeff Elrod - This Brutal World
Minh họa: Tranh Jeff Elrod

 

trôi


trôi tôi đi

một dặm buồn 

trôi xuôi theo với ngọn nguồn

ban sơ 

trôi

[hân trôi]

                    như bài thơ 

khi tôi hết viết được tờ phiêu sinh

nhủ tôi ra suối trầm mình

biết đâu mộ thủy 

chạm hình em quen

trôi tôi

hấp hiu ánh đèn

trôi về xứ của

người chen chúc người 

chập chờn một ánh lửa trơi

là khi trôi với cuộc mời sương không

 

@14juillet.hoangxs

(sau một ngày mưa ngút trời)

 

*** 

 

SÉJOUR
[ tới đây thì ở lại đây...]

Ở lại
Ừ thì không đi
Mà sao đại lục xuân thì
Cao
Bay
Nơi chốn em lũ lượt
Bày
Đất. bụi. và những trùng vây
Lụa là
Rất lâu
Ở một ngã ba
Đứng tôi
Cùng cuộc mù lòa thâm nghiêm
Thôi ở lại
Không du tiềm
Về đâu cũng dựng pháp thiên
Rợn người

@hxs.17725

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chim một đôi | Lẻ một bạn | Trăng một chiếc | Niệm mình trăng
Tôi ở đây xa dăm ngàn cây số | Trái tim tôi trôi mãi chẳng tới bờ
Một khuôn mặt lành | Sao đời dị dạng | Đêm tha khúc quành | Vào ngày hạn hán
ánh lửa bếp lò bà ngoại đốt | tiếng chim ban sáng hót trong hồn | ba ngàn cánh cửa vào thế giới | giấc mơ mọc cánh chọc trời
tôi từng cô độc nhưng hiếm khi cô đơn | tôi đã thỏa mãn cơn khát của mình | ở cái giếng của chính tôi | và rượu đó thật ngon, | là thứ ngon nhất mà tôi từng uống
nửa cơn đau đầu đông | thu rồi lại nhen nhúm | hãy thở như ngô đồng | uống thu sương từng ngụm
những khuôn mặt thất sắc | những cái nhìn ngắc ngoải | những giọt nước mắt cam chịu đắng cay | rồi những trang đời dần khép lại | vùi chôn trong vô thức khôn nguôi.
tháng bảy tháng tám mùa hạ ân cần | trôi những nỗi niềm thật nhẹ | êm đềm hoa lá | em sẽ mở lòng gần gũi nhau hơn
Sáng nay tôi mới biết | Chữ Gauze trong Anh ngữ | (Loại vải thưa mỏng thường dùng trong y khoa) | Từ tiếng Ả-Rập chữ Ghazza غَزَّةَ | Vì người Gazan là những thợ dệt thật khéo qua nhiều thế kỷ
Chỉ lúc này, khi đến với bầu không khí lạ lùng này, chúng ta mới nhận ra rằng có lẽ giấc mơ Mỹ không chỉ là giấc mơ, mà là sự dám mơ ước cùng nhau. Như hàng triệu rễ cây bám chặt, khiêm nhường vươn lên, tạo thành một dáng cây.