Thị Trấn Trái Cây

11/08/202517:57:00(Xem: 1156)

thi tran trai cay 

 


Tôi đến thị trấn đó mùa xuân.

Xanh tươi, nhựa sống phát triển, sinh lực luân hồi đẹp và mới.

Mọi người đều có đầu trái cây.

Kể cả những trái dại chỉ đọc trong huyền thoại.

 

Nhà ngoại tôi ở hẻm cuối phố.

Ông gác gian có đầu củ khoai.

Tôi rời phố từ năm mười tuổi.

Hơn bốn mươi năm mới trở lại nhà.

Bà gác gian có đầu trái bí.

Cô gái út tên Mận, đầu quả dưa.

Kỳ lạ nhất, anh hàng xóm, tên Tùng, mặt mày trái gai góc.

Tâm trạng trở về sau bao năm lưu lạc như lục tìm đọc lại nhật ký tuổi thơ.

Chữ nghĩa mập mờ, chập chờn hình ảnh.

Trước kia không ai có đầu trái cây.

Chuyện gì xảy ra, bí ẩn đời sống không sao biết được.

 

Buổi chiều ra phố,

Những đường cũ mở rộng đến vùng tân thời.

Những đường mới suy tư toàn điều xa lạ.

Những góc quen xưa lác đác ít cảm tình.

Nhiều phụ nữ mang trên cổ trái cây ngoại quốc.

Đa số đàn ông, trái cây lai căng.

Phần còn lại, dường như, hóa trang trái cây quốc nội.

Tại sao đầu trái cây?

Không ai giải thích.

Họ nhìn tôi, kẻ duy nhất, đầu người, một sinh vật hành tinh.

Lang thang đi, ghé nhà người bạn tiểu học.

Thằng Thành lúc nhỏ rất đẹp trai.

Bây giờ đầu củ sắn trông khôi hài dị tướng.

-      “Ê, tao mới về. Đi cà phê nghen.”

 

Quán tân trang bán cà phê, bia, rượu.

Các em phục vụ trần truồng che khoảng mười phần trăm.

Thời đại nào, ít vải đều chinh phục.

Bạn cũ vài ly, thân mật đến tự nhiên.

-  “Sao đầu mày trở thành củ sắn”?

- “Không biết. Sau một đêm thời chống Ánh Sáng, bình minh bão mưa cả phố đổi đời.Tao, củ sắn. Bố tao, trái thanh long.”

- “Còn mẹ và chị mày?”

- “Mẹ, trái bưởi. Chị, trái gì xanh mét.”

- “Kỳ quái.”

- “Chú tao, mày biết, học giả khoa nhân văn. Giải thích, đây kết quả của biếng lười.”

- “Lười biếng?”

- “Chú nói: cả thị trấn, từ trẻ đến già, không ai muốn học, không ai muốn đọc, không ai muốn sự thật. Chỉ muốn tự biên, tự diễn, tự ca tụng lẫn nhau. Hầu hết mọi người đều nhân vật lớn hoặc âm thầm vĩ đại một cái tôi.”

Cô thu ngân đầu trái táo, được bầu làm hoa hậu đẹp nhất vùng.

Bạn tôi củ sắn, nhà thơ tài ba của thời đại.

Thị trấn được quy thành kiểu mẫu nhân sinh.

Tôi chợt hiểu, bản thân mình quái vật.

- “Chú tao nói, não không hoạt động sâu sắc, sẽ biến dạng. Không sáng tạo sẽ thối lui. May mà trái cây, nếu thứ đó thì nguy.”

- “Thứ đó?”

- “Ừ, thứ đó.”

 

Đi thăm cô bạn cũ có nụ cười chinh phục.

Bây giờ, đầu trái sầu riêng.  

Tối thiểu cô thơm mùi tiếng khóc.

Miệng cười năm xưa mếu máo cầm tay.

Lúc ra về, tôi hôn cô trên má.

Gai đâm môi đau xót tình xưa.

Em muốn anh ăn một nửa trái sầu riêng.

Còn một nửa em giữ làm kỷ niệm.

Nhưng em ơi, anh không thích mùi sầu riêng.

 

Bạn củ sắn, anh trái cà ra mắt tiểu thuyết.

Từ chính quyền ca tụng đến nhân gian.

Miệng khen thưởng, mắt lơ là, lời diễn thuyết nổ như sấm.

Chia tay ra về, từng nhóm thì thầm.

Sau lưng lời khen cơn mưa lên nấm độc.

Cây sầu đông mọc một chỗ, dù tốt gỗ, không biết đất rộng biển sâu.

Chim đến ca hót chỉ chào mào, se sẻ.

Đừng giết văn chương bằng tụng niệm dịu dàng.

Đừng tưởng thời gian sẽ bảo vệ lời giả dối.

Bạn có bao giờ nghe trái cây làm thơ, viết văn, phê bình văn học?

Trái cây chế xe hơi? Ráp xe đạp? Biểu diễn thời trang?

Trái cây anh hùng? Trái cây mỹ nhân? Trái cây tiến sĩ?

 

Thị trấn không bán trái cây.

Cứ mỗi tháng họ trao đổi ăn đầu nhau một lần, trước khi chín héo.

Vài ngày sau trái khác mọc lên.

Chỉ mùa đông, mùa khan hạn.

Thị trấn chỉ còn những cây khô và mọi người đều rụng, không có đầu.

Trước khi mùa xuân trở lại, dân trong vùng đều cụt, chỉ còn cuốn cổ.

Mọi người trông giống những cái chai.

Không có nắp, chai xì hơi, cả không gian vàng vọt, thời gian ủ dột.

Thị trấn luôn mong đợi mùa xuân.

 

Ngày mai, tôi ra đi.

Đêm nay ngồi một mình với thức.

Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây.

Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.

Đá không nói gì, sống sót mấy trăm năm.

Biển chỉ nói gió, sống gần như bất tử.

Trăng đẹp vì xa, đừng làm phi hành gia.

Miệng chỉ để ăn, mửa, ho, và khạt nhổ.

Lời chỉ để khen.

Không khen được thì câm.

Vâng. Cảm ơn. Không khen được thì câm.

 

 Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa