Sáu bài thơ

28/08/202508:26:00(Xem: 909)

brian-blanchflower


LỜI KHAI

 

Những âm vang

những màu sắc

những ngôn từ

tôi pha trộn

thành khoảng trống của một đời thường

 

ném khoảng trống đó ra ngoài

tôi khai với người công an khu vực

tôi không còn điều gì bí mật.


 

TRẬN LỤT

 

Ngôn ngữ tràn xuống giữa đêm

như trận lụt 1999 Huế

 

tôi bật dậy

 

bám

vào quyển sách cũ ố vàng

vết hồng thủy từ trang Kinh Thánh.

 

LÚC MƯA 2 GIỜ SÁNG, LÀM VIỆC VỚI CỘT ĐIỆN TRƯỚC NHÀ

 

Gác nhà tao

sao mày còn quá nhiều nước mắt?

 

 

TÔI CỨ BƠI

 

Tôi nằm giữa mùa hạ Vivaldi và mùa hạ Saigon

tôi đi quanh tháng 6 đi quanh công viên đi quanh vỉa hè

tôi đi quanh những ngôn từ

đi quanh những khoảng trống

tôi đi quanh nhà khi tôi xa em

 

mưa Saigon đã đổi chủ

mỗi tin nhắn là một đại lục

liếm vào tình yêu

 

tôi không thể định vị được biển và tình yêu lúc 2 giờ sáng

tôi thắp tất cả mọi ngọn đèn trong nhà

đi quanh tìm bóng tối

 

đó là cách đối phó với tình yêu và biển

tôi cứ bơi.


 

NHƯ THÈM CHẾT LẠI

 

Trốn những ngôn từ và tình yêu, tôi đụng

biển

treo đôi giày cũ lên tường, thời gian cũng

mòn

sợi dây giày như vết thương chưa cắt chỉ

 

Tháng 6, tôi hay trộn mưa vào trí nhớ

tin nhắn em gởi, tôi đọc như

thơ

rơi ngoài trang giấy

 

Đó là cách hứng bóng tối

đó là cách hứng ngôn từ

đó là cách quay về

một bóng ma thèm chết lại.

 

 

THẢ CHAI RA BIỂN

 

đọc lại quyển sách cũ, đụng

tiếng ve sầu, đó

là cách nhắc tôi, mùa hạ

 

thời gian qua tôi, thành tóc

trắng, có lúc như

mây

 

tôi tự nhấc bóng mình, mặt bàn

nhà em, chứa nhiều chai rượu

trống

song song, với những

bài thơ

 

tôi nhớ chai ấy, em thả ra

biển

 

đại lục trôi

vào khoảng trống của chai

thay một bài thơ khác.

-- Lê An Thế

Ý kiến bạn đọc
30/08/202504:37:44
Khách
Thơ như sóng, khi dâng trào, khi rút xuống, để lại trong lòng người đọc một khoảng trống đẹp và day dứt.
Những câu chữ này giống như mưa Sài Gòn nửa đêm—bất ngờ, ào ạt, rồi lắng lại thành dư vị khó quên.
Thơ vừa phơi bày vừa che giấu, vừa đối diện vừa trốn chạy… đọc mà thấy tình yêu, nỗi buồn và ký ức quấn lấy nhau.
Mỗi bài thơ như một chiếc chai thả ra biển—không biết trôi về đâu, nhưng chắc chắn để lại lời thì thầm trong tim người đọc.
Có những ngôn từ tưởng rời rạ
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng nay khi ra vườn | Em thấy một con chuột núi khá to | đang kéo một chiếc lá
Phải vòng quanh địa ngục/ Mới đến cửa thiên đàng/ Đừng trách người ngã mạn/ Hãy giận mình đa đoan…
ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc | tôi trâng tráo ca múa xập xình | đời người rồi cũng xuôi trảng lớn | giày ủng quăng rồi bước rộng rinh
em về đã nửa mùa đông | gió se sắt lạnh cả trong lẫn ngoài | có còn nơi đó dấu tay | có còn một chút tình ngoài tình trong
Thương hại thay đất nước không được biết | Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình | Văn hoá nào ngoài văn hoá mình | Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền | Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê
Thơ của ba nhà thơ Nguyễn Tánh Trần Cầm; Nguyễn Hàn Chung và Trần Yên Hòa
núi cao | núi cao | núi cao | người trên chỏm núi chờ | lao | xuống trần
Đó là về bàn chân. Đó là cách đặt xuống./ Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ./ Đó là nhịp điệu. Bước đi. Đó là bước đi nghi ngại. / Đi trong tỉnh thức. / Đó là ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ. / Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi. / Mỗi ngày khi tôi đặt chân lên trái đất, cùng với mặt trời. / Tôi nghĩ đến người khác. / Tôi không biết người khác sống ra sao. /Mỗi ngày bắt đầu từng bước./ Tôi đi. / Từng bước. /Bạn phải bắt đầu từng bước nhỏ.
Buổi sáng ảm đạm hôm đó | Nơi anh chạm vào em không | Bằng cơ thể mà bằng ngôn ngữ | Một cái cây, và chỉ một cái cây | “Chúng ta hạnh phúc và bất hạnh | Hơn bất cứ ai trên cõi đời”