bích-nương hương

07/12/202521:25:00(Xem: 1821)
Willem de Kooning
Tranh Willem de Kooning.

 

Hồn sa suối lạnh tay mừng vỗ

(đắm đuối lâu may sẽ phục hoàn!)

bấc nến khô lấy dầu trang sức

từ phao bềnh thả vớt vong nhan.

 

Di hành đêm vác nửa hiện nhật

y nguyên chi chít nguyệt nổi mùa

thân thể lúc về vui sẽ nặng

tí tách thơm trà hứng chén mưa.

 

Nghiêm nghị bông súng bồng lưng ướt

trống cơm đồng tử đấm bụng cười

sào dài chập nhảy áo quên cột

tre nhạc ưỡn nhoài mách then môi.

 

Em cơ hữu đeo tờ lịch cổ

đúng cái thuở người biết thẹn nhau

sàn rỗng xin mời xuống diễn kịch

vai trầu cay ngót cả mâm cau.

 

Quãng sống rối chữ tưa mắt sách

vá khâu những trán kém lành ngôi

rời bóc thêm dăm dòng mảnh dẻ

chắp lại trầm thăng một khúc đời.

 

Hẳn em nứt ra theo vạch sóng

lúc thơ lơ đễnh giữa đò sang

ám thị gõ hoài vào hố rỗng

sẽ rộng cánh xao xác điểu ngàn.

 

Nhà dốc xén thung đường khúc xạ

tôi lên bằng niệm ý say mù

em guốc gỗ sim và ngực túi

hốt luôn cả tuần rượu miên du.

 

Đáng gọi em bằng trăm tên thức

bởi chúng rồi sẽ ngủ như ngoài

kia sân đã lưng còng đông sạm

rất thèm lưỡi ngậm phún tro phai.

 

Hạt thơm non mọc cây tuệ trí

củ dong già gói bánh dâng rừng

thế em cứ an vị thinh không

cờ tam giác dụ trên trạm nghỉ.

 

-- Nguyễn-hòa-Trước

(12-2025)

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.