bích-nương hương

07/12/202521:25:00(Xem: 2256)
Willem de Kooning
Tranh Willem de Kooning.

 

Hồn sa suối lạnh tay mừng vỗ

(đắm đuối lâu may sẽ phục hoàn!)

bấc nến khô lấy dầu trang sức

từ phao bềnh thả vớt vong nhan.

 

Di hành đêm vác nửa hiện nhật

y nguyên chi chít nguyệt nổi mùa

thân thể lúc về vui sẽ nặng

tí tách thơm trà hứng chén mưa.

 

Nghiêm nghị bông súng bồng lưng ướt

trống cơm đồng tử đấm bụng cười

sào dài chập nhảy áo quên cột

tre nhạc ưỡn nhoài mách then môi.

 

Em cơ hữu đeo tờ lịch cổ

đúng cái thuở người biết thẹn nhau

sàn rỗng xin mời xuống diễn kịch

vai trầu cay ngót cả mâm cau.

 

Quãng sống rối chữ tưa mắt sách

vá khâu những trán kém lành ngôi

rời bóc thêm dăm dòng mảnh dẻ

chắp lại trầm thăng một khúc đời.

 

Hẳn em nứt ra theo vạch sóng

lúc thơ lơ đễnh giữa đò sang

ám thị gõ hoài vào hố rỗng

sẽ rộng cánh xao xác điểu ngàn.

 

Nhà dốc xén thung đường khúc xạ

tôi lên bằng niệm ý say mù

em guốc gỗ sim và ngực túi

hốt luôn cả tuần rượu miên du.

 

Đáng gọi em bằng trăm tên thức

bởi chúng rồi sẽ ngủ như ngoài

kia sân đã lưng còng đông sạm

rất thèm lưỡi ngậm phún tro phai.

 

Hạt thơm non mọc cây tuệ trí

củ dong già gói bánh dâng rừng

thế em cứ an vị thinh không

cờ tam giác dụ trên trạm nghỉ.

 

-- Nguyễn-hòa-Trước

(12-2025)

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…